ĐỒI 45 – GIỜ PHÚT THỨ 13
“ĐỒI 45 – GIỜ PHÚT THỨ 13”
Tiếng pháo dội liên hồi như xé toạc cả ngọn đồi. Trung đội trưởng Phan quát lớn:
“Giữ vị trí! Không lùi một bước!”
Kẻ địch áp sát từng mét. Khói thuốc súng và đất đá lẫn vào với tiếng gào thét của thương binh. Từng người ngã xuống, nhưng vị trí chỉ huy vẫn kiên cường.
Đến phút thứ 59 của giờ giao tranh, Phan biết lực lượng của mình chỉ còn hơn một tiểu đội. Anh ra lệnh chia ba mũi, trụ lại ở ba cửa mở hiểm yếu nhất.
Pháo giội xuống ngay cửa hầm. Một quả đạn cối nổ tung, đất đá văng tứ phía. Tai Phan ù đi, mặt nóng rát. Anh cảm thấy máu chảy xuống cổ nhưng vẫn đứng dậy, kéo khẩu súng ngẩng lên.
Đúng lúc địch tràn tới, Phan dùng mảnh pháo bị vỡ, bóp cò. Ánh lửa lóe lên như cú chém cuối cùng.
Đồi 45 được giữ lại. Khi đồng đội tìm thấy anh, Phan đã bất tỉnh, tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Về sau, vết lõm trên nòng súng được giữ lại như chứng tích cho giờ phút ác liệt nhất của trận đánh ấy.



