Đồi A1 – Đêm Không Ngủ Của Những Người Ở Lại
Đồi A1 – Đêm Không Ngủ Của Những Người Ở Lại
Đồi A1 – Đêm Không Ngủ Của Những Người Ở Lại
Đồi A1 không cao, nhưng là nơi mà máu và ý chí con người phải dâng cao hơn cả núi.
Chiều 30 tháng 3 năm 1954, tiểu đoàn tôi lặng lẽ tiến vào trận địa trong những con giao thông hào sâu ngang ngực. Trời trong đến lạ, như không hề biết rằng chỉ ít giờ nữa thôi, nơi đây sẽ biến thành địa ngục.
Ai cũng tin trận này sẽ nhanh. Chúng tôi từng đánh thắng, từng xé toang nhiều cứ điểm. Một ngọn đồi như A1 – tưởng chừng cũng chỉ là thêm một chiến công.
Nhưng chiến tranh không bao giờ đơn giản.
19 giờ 30 phút.
Tiếng bộc phá đầu tiên nổ tung.
Trận A1 bắt đầu.
Chúng tôi lao lên như những mũi dao cắm vào bóng tối.
Đạn pháo, đạn cối, lựu đạn… tất cả trộn lẫn thành một thứ ánh sáng vàng đục ghê rợn. Đất đá tung lên, xác người nằm lại mà không kịp gọi tên.
Tôi vừa chạy vừa hét, vừa thúc quân, vừa tự trấn an chính mình. Trong chiến tranh, có lúc người chỉ huy cũng chỉ là một con người đang cố đứng vững giữa hỗn loạn.
Lô cốt đầu cầu bị diệt.
Chúng tôi chọc sâu.
Nhưng rồi…
Sự im lặng đến.
Một sự im lặng đáng sợ.
Khi tôi đứng trong lòng đồi, xung quanh chỉ còn lại chưa đầy hai chục người.
Không còn đội hình.
Không còn liên lạc.
Không biết phía bên kia ra sao.
Chỉ còn lại bóng tối, tiếng thở dốc và cảm giác bị bỏ lại giữa một biển lửa.
Lúc ấy, tôi hiểu:
Chiến thắng không phải là chuyện dễ dàng như ta từng nghĩ.
Địch phản kích.
Lựu đạn nổ sát mặt.
Đạn cối xé không khí.
Tiếng lính lê dương hò hét bằng thứ tiếng Pháp lạnh lẽo.
Tôi một mình giữ một lô cốt.
Không biết phía trước là bao nhiêu địch.
Không biết phía sau còn ai sống.
Chỉ biết một điều:
Không thể lùi.
Rồi trong bóng tối, một giọng nói quen vang lên:
“Ban chỉ huy, tôi đây!”
Đó là Hồng Tân.
Không có gì quý hơn lúc ấy.
Giữa cái chết cận kề, một tiếng gọi đồng đội có thể kéo người ta trở lại với sự sống.
Chúng tôi giữ từng mét đất.
Bằng lựu đạn, bằng súng, bằng cả ý chí.
Đêm đó dài hơn mọi đêm trong đời.
Sáng ra.
Đồi A1 vẫn chưa thuộc về ta.
Chúng tôi rút xuống, để lại sau lưng những đồng đội nằm lại trong đất đỏ.
Thất bại ấy không phải là kết thúc – mà là cái giá phải trả để hiểu rằng A1 không thể đánh nhanh.
Những ngày sau đó, chúng tôi đào hầm.
Đào vào lòng đất.
Đào vào chính trái tim của đồi A1.
Một nghìn kilôgam thuốc nổ được đặt xuống.
Ai cũng hiểu:
Lần này, hoặc thắng – hoặc không còn ai trở về.
Đêm 6 tháng 5.
Trận đánh thứ hai bắt đầu.
Không còn hào hứng như lần trước.
Chỉ còn sự lặng lẽ và quyết tâm.
20 giờ 30 phút.
Mặt đất rung lên như xé toạc.
Quả bộc phá khổng lồ nổ tung.
A1 bị đánh thức bằng một tiếng sét từ lòng đất.
Chúng tôi xung phong.
Không còn đội hình.
Không còn tính toán.
Chỉ còn bản năng chiến đấu.
Địch hoảng loạn.
Chúng không còn là những kẻ kiêu ngạo của ngày trước.
Chúng tôi tràn lên, đánh từng đoạn hào, từng ụ súng.
4 giờ sáng.
A1 cơ bản bị đánh chiếm.
Khi trời sáng hẳn, tôi đứng trên sườn đồi nhìn xuống.
Xe tăng địch lùi lại.
Bộ binh không dám tiến.
Cả lòng chảo Điện Biên bắt đầu rạn vỡ.
Chiều hôm đó, cờ trắng xuất hiện khắp nơi.
16 giờ.
Chiến dịch kết thúc.
Tôi đứng lặng trên đồi A1.
Không phải niềm vui trọn vẹn.
Mà là cảm giác trống rỗng đến nghẹn lòng.
Chiến thắng này được đổi bằng quá nhiều người đã không thể trở về.
Những người nằm lại dưới chân đồi.
Những người đã ôm bộc phá mà ngã xuống.
Những người không kịp nghe tin chiến thắng.
Đồi A1 đã thuộc về chúng ta.
Nhưng ký ức về nó…
Là một đêm không bao giờ ngủ trong đời người lính.



