Cựu chiến binh

Đợi anh ngày hòa bình

Chiến tranh qua đi, đất nước hồi sinh. Tôi cũng tiếp tục sống, như bao người lính trở về khác. Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình, tôi biết… có một phần ký ức sẽ mãi mãi ở lại nơi ấy – nơi lời hẹn chưa trọn vẹn.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một người lính của những năm tháng chiến tranh khốc liệt ấy. Bây giờ tóc đã bạc, mỗi lần ngồi bên hiên nhà, nghe tiếng gió lùa qua hàng tre, tôi lại nhớ về một lời hẹn năm xưa – lời hẹn giản dị mà theo tôi suốt cả cuộc đời. Ngày tôi lên đường nhập ngũ, trời cũng vào mùa mưa. Con đường làng lầy lội, mẹ tiễn tôi ra tận đầu ngõ. Nhưng người khiến lòng tôi nặng nhất lại là Lan – cô gái cùng xóm, người mà tôi chưa kịp nói một lời trọn vẹn. Lan đứng đó, tay nắm chặt chiếc khăn tay đã cũ. Khi tôi quay lại, em khẽ nói, giọng run run: “Anh đi… nhớ giữ gìn sức khỏe. Em… em sẽ đợi anh ngày hòa bình.” Câu nói ấy, tôi mang theo suốt những năm tháng hành quân giữa rừng sâu, núi thẳm. Chiến trường không giống như những gì người ta vẫn kể. Đó là những đêm dài không ngủ, là tiếng bom nổ dội vào vách đá, là những người đồng đội vừa còn cười nói hôm qua, hôm nay đã nằm lại nơi rừng hoang. Có những lúc tôi tưởng mình không thể bước tiếp. Nhưng mỗi lần như thế, tôi lại nhớ đến ánh mắt của Lan, nhớ đến câu nói giản dị ấy. “Em sẽ đợi anh ngày hòa bình.” Nó như một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ mà bền bỉ, giúp tôi vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt nhất. Có lần đơn vị tôi hành quân qua một cánh rừng bị bom cày nát. Đêm đó, tôi ngồi tựa lưng vào gốc cây cháy sém, lấy trong ba lô ra chiếc khăn tay Lan đưa. Nó đã sờn đi theo năm tháng, nhưng tôi vẫn giữ như một báu vật. Tôi tự nhủ: “Phải sống. Phải trở về.” Nhưng chiến tranh không cho ai lựa chọn dễ dàng. Một trận đánh lớn xảy ra. Khói lửa mịt mù, tiếng súng, tiếng gọi nhau vang lên giữa hỗn loạn. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong trạm quân y, chân bị thương nặng. Đồng đội tôi… nhiều người đã không còn. Ngày nhận được tin chiến thắng, cả đơn vị vỡ òa. Tôi lặng người đi. Vậy là… hòa bình thật rồi. Trong niềm vui chung ấy, tôi chỉ nghĩ đến một điều: trở về. Con đường làng năm xưa vẫn đó, nhưng dường như nhỏ hơn trong mắt tôi. Mẹ tôi đứng trước cổng, mái tóc bạc trắng. Bà ôm tôi mà khóc. Tôi cũng khóc. Nhưng sau giây phút ấy, tôi hỏi ngay: “Mẹ… Lan đâu rồi?” Mẹ im lặng. Một sự im lặng khiến tim tôi thắt lại. Lan đã không còn. Trong một lần đi thanh niên xung phong, mở đường cho đoàn xe ra mặt trận, em đã hy sinh trong một trận bom. Người ta kể lại rằng, trước lúc ra đi, em vẫn giữ bên mình chiếc khăn giống như cái tôi đang cầm. Tôi ngồi lặng trước nấm mộ nhỏ của em, nơi đầu làng. Gió chiều thổi nhẹ, hàng cỏ lay động như thì thầm điều gì đó. “Lan à… hòa bình rồi. Anh đã trở về… nhưng em lại không còn đợi anh nữa.” Tôi đặt chiếc khăn tay lên mộ em. Nước mắt rơi mà không sao ngăn được. Chiến tranh qua đi, đất nước hồi sinh. Tôi cũng tiếp tục sống, như bao người lính trở về khác. Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình, tôi biết… có một phần ký ức sẽ mãi mãi ở lại nơi ấy – nơi lời hẹn chưa trọn vẹn. Giờ đây, mỗi khi có ai hỏi tôi về những năm tháng chiến tranh, tôi không kể về những trận đánh lớn hay chiến công. Tôi chỉ kể về một lời hẹn giản dị: “Đợi anh ngày hòa bình.” Một lời hẹn không thành… nhưng đủ để một người lính đi hết cuộc chiến và mang theo suốt cả cuộc đời.

Còn lại 2 tin nhắn. Nâng cấp lên ChatGPT Go để tiếp tục cuộc trò chuyệnNâng cấp lên gói Go

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn