Bài viết

Đôi Bán Kính Cận Của Anh Trinh Sát

Lào Cai10/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đôi Bán Kính Cận Của Anh Trinh Sát

Nhân chứng kể: Lê Huy Tiến (Cựu chiến binh trinh sát kỹ thuật, Sư đoàn 308)

"Thằng Minh 'cận' là một hiện tượng lạ ở đại đội trinh sát của tôi. Trước khi nhập ngũ, nó là sinh viên năm hai khoa Toán trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, cặp kính cận dày cộm bám chặt trên sống mũi thanh tú. L lính trinh sát mà đeo kính cận là một bất lợi cực lớn, bởi những đêm luồn sâu vào lòng địch, chỉ một vệt sương mù giăng kín hay một giọt nước mưa bám vào mắt kính là coi như mất hết tầm nhìn, hiểm họa rình rập ngay trước mắt.

Nhưng Minh có một biệt tài: nó ghi nhớ bản đồ địa hình và tọa độ trận địa địch nhanh như một máy tính điện tử. Mỗi lần đi trinh sát đồn bốt, nó luôn buộc một sợi dây chun nhỏ vòng sau gáy để giữ chặt chiếc kính không bị rơi khi bò qua hàng rào kẽm gai. Có lần, một quả lựu đạn nổ gần hất tung kính của nó văng vào bụi rậm. Giữa màn đêm tối đen, Minh phải bò sấp ngửa, dùng hai bàn tay rà từng tấc đất để tìm lại 'đôi mắt' của mình, người run lên vì sợ không hoàn thành nhiệm vụ.

Trận đánh chiếm căn cứ cao điểm năm 1972, Minh bị trúng đạn bắn tỉa khi đang bò lên cắm cờ tọa độ cho pháo binh. Khi tôi lao đến ôm lấy bạn, chiếc kính cận của nó đã bị vỡ đôi một bên mắt, vệt máu dài chảy loang lổ trên lớp tròng thủy tinh. Minh dùng chút sức tàn nhét nửa chiếc kính còn nguyên vào tay tôi, thì thào: 'Giữ lấy... để tính toán... tọa độ tiếp theo...'. Đôi bán kính cận dính máu ấy tôi giữ bên mình như một kỷ vật linh thiêng, minh chứng cho trí tuệ và sự hy sinh kiên cường của thế hệ sinh viên xếp bút nghiên lên đường ra trận."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn