ĐÔI BÀN TAY CỦA MẸ
ĐÔI BÀN TAY CỦA MẸ
ĐÔI BÀN TAY CỦA MẸ
Mẹ tôi có đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp và chai sần theo năm tháng. Ngày tôi còn nhỏ, đôi tay ấy bế tôi qua những mùa mưa lũ, vá cho tôi từng manh áo rách, nấu cho tôi những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp lạ thường. Mỗi vết chai trên tay mẹ dường như đều gắn với một kỷ niệm của gia đình.
Cha mất sớm, mẹ một mình gánh vác cả nhà. Ban ngày mẹ ra đồng cấy lúa, tối đến lại tranh thủ đan rổ thuê để có thêm tiền mua sách cho tôi đi học. Những hôm mệt, mẹ chỉ im lặng, không một lời than vãn. Tôi từng hỏi mẹ có khổ không, mẹ chỉ cười hiền: “Có con nên mẹ không thấy khổ.”
Nhiều năm sau, khi tôi trưởng thành, đôi tay mẹ run run vì tuổi già. Tôi nắm lấy tay mẹ, chợt thấy mình đang nắm cả một đời hy sinh. Lúc ấy tôi mới hiểu, tình yêu của mẹ không cần lời nói, nó nằm trọn trong đôi bàn tay âm thầm ấy.



