Đôi bàn tay của mẹ
Đôi bàn tay của mẹ
Ông Trần Văn Hải luôn nhớ đôi bàn tay của mẹ mình.
Đó là đôi bàn tay gầy gò, chai sần vì lao động vất vả.
Những năm chiến tranh, cha ông đi công tác xa.
Một mình mẹ vừa làm ruộng, vừa nuôi dạy các con.
Sáng sớm mẹ ra đồng.
Tối về lại vá áo, đan rổ và chuẩn bị cho ngày hôm sau.
Ông kể:
– Tôi chưa từng thấy mẹ nghỉ ngơi thực sự.
Đôi bàn tay ấy đã nuôi lớn chúng tôi trong những năm tháng khó khăn nhất.
Khi trưởng thành, mỗi lần nắm bàn tay mẹ, ông lại thấy những vết chai năm xưa như vẫn còn nguyên.
Đó là dấu ấn của sự hy sinh thầm lặng mà ông luôn ghi nhớ suốt đời.


