ĐÔI BÀN TAY CỦA NGƯỜI LÁI ĐÒ
Một người lái đò thường xuyên đưa bộ đội qua sông. Ông không biết họ đi đâu. Ông chỉ biết mỗi khi có lệnh là phải chèo. Một đêm nước lớn, một đoàn bộ đội cần sang gấp. Ông chèo liên tục. Giữa dòng, thuyền va vào vật cản. Một chiến sĩ ngã xuống nước. Người lái đò lập tức nhảy theo. Ông cứu được người lính. Nhưng từ đó bàn tay ông bị thương nặng. Ông không thể chèo đò như trước.
Một người lái đò thường xuyên đưa bộ đội qua sông.
Ông không biết họ đi đâu.
Ông chỉ biết mỗi khi có lệnh là phải chèo.
Một đêm nước lớn, một đoàn bộ đội cần sang gấp.
Ông chèo liên tục.
Giữa dòng, thuyền va vào vật cản.
Một chiến sĩ ngã xuống nước.
Người lái đò lập tức nhảy theo.
Ông cứu được người lính.
Nhưng từ đó bàn tay ông bị thương nặng.
Ông không thể chèo đò như trước.
Sau chiến tranh, con sông được xây cầu.
Người lái đò trở thành người sửa xe.
Một ngày có một người đàn ông tìm đến.
“Bác còn nhớ tôi không?”
Ông lắc đầu.
Người đàn ông chìa bàn tay.
“Ngày ấy bác đã kéo tôi khỏi dòng nước.”
Người lái đò nhìn bàn tay mình.
Rồi ông cười:
“Thế là tôi chưa chèo vô ích.”
Người đàn ông nói:
“Cháu là kỹ sư xây cây cầu này.”
Người lái đò nhìn cây cầu.
Ông không nói gì.
Đôi bàn tay từng đưa người qua sông cuối cùng cũng được nhìn thấy một cây cầu nối hai bờ.



