Đôi bàn tay của người quân y
Đôi bàn tay của người quân y
Một bác sĩ quân y từng kể rằng, điều ông nhớ nhất không phải là những ca mổ thành công, mà là đôi bàn tay của người y tá trẻ luôn run lên vì lạnh sau nhiều giờ truyền dịch cho thương binh trong hầm dã chiến.
Thuốc men thiếu thốn, ánh sáng chỉ có từ chiếc đèn dầu nhỏ. Mỗi khi có thương binh mới đưa về, cả tổ quân y lại làm việc suốt đêm.
Có lần, người y tá bị sốt rét nhưng vẫn xin ở lại trực vì biết đồng đội đang quá tải.
Sau chiến tranh, người bác sĩ nói: "Nếu hỏi ai là anh hùng, tôi sẽ nói đó là những người âm thầm giữ lại sự sống cho đồng đội."
Câu chuyện ấy nhắc nhở rằng, phía sau mỗi chiến thắng là biết bao con người lặng lẽ cống hiến. Lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm luôn là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi gian khó.



