Đôi bàn tay của người y tá
Trong bệnh xá dã chiến, đôi bàn tay của người y tá gần như không lúc nào ngơi nghỉ. Từ băng bó, tiêm thuốc đến chăm sóc thương binh, tất cả đều cần sự tỉ mỉ.
Có những đêm thức trắng vì quá nhiều người bị thương chuyển về. Dù mệt mỏi, cô vẫn cố mỉm cười để động viên họ.
Một thương binh từng nói: “Chỉ cần nhìn thấy cô là tôi thấy mình còn hy vọng.”
Sau chiến tranh, nhiều người trở về vẫn tìm gặp cô để cảm ơn.
Đôi bàn tay ấy không cầm súng, nhưng đã cứu biết bao sinh mạng giữa ranh giới sống và chết.



