Bài viết

ĐÔI BÀN TAY CỦA NGƯỜI Y TÁ

Ở phía sau trận chiến luôn có những người âm thầm cứu chữa và chăm sóc thương binh. Họ không trực tiếp cầm súng nhưng cũng phải đối mặt với bom đạn và những mất mát mỗi ngày.

Quảng Ngãi23/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trần Thị Thu tham gia công tác y tế khi tuổi đời còn rất trẻ.

Công việc của bà là chăm sóc thương binh, sơ cứu những người bị thương và hỗ trợ đưa họ đến nơi điều trị.

Những ngày ấy, công việc không có giờ nghỉ cố định.

Có khi đang nghỉ thì thương binh được đưa đến.

Có khi cả đêm phải làm việc liên tục.

Đôi bàn tay của bà ngày nào cũng phải băng bó vết thương, chuẩn bị thuốc men và chăm sóc người bệnh.

Điều khiến bà nhớ nhất là những người lính bị thương vẫn luôn hỏi một câu:

“Đồng đội của tôi đâu rồi?”

Họ lo cho đồng đội trước cả khi nghĩ đến bản thân mình.

Có người bị thương rất nặng nhưng vẫn cố hỏi xem đơn vị có an toàn không.

Những câu nói ấy khiến bà càng hiểu hơn về tình đồng chí.

Sau nhiều năm, bà vẫn nhớ những khuôn mặt của những người mình từng chăm sóc.

Có người may mắn trở về.

Có người không qua khỏi.

Nhưng với bà, mỗi người đều là một câu chuyện.

Đằng sau mỗi người lính là một người đã từng âm thầm chăm sóc, cứu chữa và hy vọng họ được trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn