ĐÔI BÀN TAY DÍNH ĐẤT ĐỎ
ĐÔI BÀN TAY DÍNH ĐẤT ĐỎ
Anh Phong là chiến sĩ công binh.
Công việc của anh là đào đường, san hố bom và mở lối cho đoàn quân đi qua.
Đôi bàn tay anh lúc nào cũng dính đầy đất đỏ.
Có những ngày bom vừa dứt, anh cùng đồng đội đã lao ra lấp đường ngay để kịp cho xe vận tải tiếp tục hành quân trong đêm.
Đất đá nóng bỏng dưới chân.
Khói bom cay xè mắt.
Nhưng anh chưa bao giờ chậm lại.
Đồng đội thường nói:
“Có công binh đi trước thì anh em mới có đường mà đi.”
Một đêm mưa lớn, con đường qua đèo bị sạt lở nặng.
Nếu không thông đường kịp, đoàn xe phía sau sẽ mắc lại trước khi trời sáng.
Anh Phong cùng tổ công binh đào đất suốt đêm trong mưa lạnh.
Khi đoạn đường cuối cùng được mở xong, pháo địch bất ngờ dội xuống sườn đồi.
Đoàn xe vượt qua an toàn.
Còn anh Phong nằm lại bên con đường đầy bùn đỏ.
Sau chiến tranh, con đường năm ấy đã được mở rộng thành quốc lộ.
Xe cộ đi lại đông đúc mỗi ngày.
Nhưng ít ai biết dưới lớp đất đỏ ấy từng có một người lính trẻ đã dùng đôi bàn tay mình giữ mạch đường sống giữa thời hoa lửa.


