Khác

Đôi bàn tay người phụ nữ năm ấy đã góp sức mở đường

Ở vùng quê Yên Lập, Tuyên Quang, có những người phụ nữ cả cuộc đời gắn bó với ruộng đồng, gia đình và những công việc giản dị thường ngày. Nhưng trong ký ức của họ vẫn có một quãng thời gian không thể nào quên – những ngày tuổi trẻ cùng đồng đội, cùng bà con góp sức xây dựng quê hương trong những năm tháng còn nhiều khó khăn.

Tuyên Quang03/08/2026Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đôi bàn tay người phụ nữ năm ấy đã góp sức mở đường

Ở vùng quê Yên Lập, Tuyên Quang, có những người phụ nữ cả cuộc đời gắn bó với ruộng đồng, gia đình và những công việc giản dị thường ngày. Nhưng trong ký ức của họ vẫn có một quãng thời gian không thể nào quên – những ngày tuổi trẻ cùng đồng đội, cùng bà con góp sức xây dựng quê hương trong những năm tháng còn nhiều khó khăn.

Hà Thị Tiên, sinh năm 1965, hiện ở thôn Phú Linh, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những người đã từng tham gia dân công hỏa tuyến mở đường tại xã Liên Hiệp, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang vào năm 1985.

Nhắc lại những ngày tháng ấy, bà vẫn nhớ rõ hình ảnh của mình khi còn trẻ, rời quê hương để cùng mọi người đi làm nhiệm vụ. Khi đó, cuộc sống của người dân miền núi còn nhiều thiếu thốn. Đường sá đi lại khó khăn, nhiều bản làng còn cách trở bởi núi cao, suối sâu. Muốn phát triển sản xuất, muốn việc đi lại thuận lợi hơn thì trước hết phải có những con đường.

Và những con đường ấy được tạo nên từ chính sức người.

Ngày ấy, chưa có máy móc hiện đại như bây giờ. Để mở được một đoạn đường giữa núi rừng, người dân phải dùng cuốc, xẻng, đòn gánh và đôi bàn tay của mình. Công việc nặng nhọc, có khi phải đào đất, san nền, vận chuyển từng gánh đất đá.

Với một người phụ nữ trẻ như bà Tiên khi ấy, đó không phải là công việc dễ dàng. Nhưng trong suy nghĩ của bà và những người dân công năm đó, ai cũng có chung một niềm tin: mình góp một chút sức lực hôm nay thì quê hương sẽ có thêm một con đường ngày mai.

Những ngày làm đường ở Liên Hiệp, huyện Bắc Quang là những ngày vừa gian khổ, vừa nhiều kỷ niệm. Sáng sớm mọi người đã tập trung để bắt đầu công việc. Mỗi người một phần việc, người đào đất, người san đường, người vận chuyển vật liệu. Dù vất vả, nhưng mọi người luôn động viên nhau cố gắng.

Giữa núi rừng, những con người xa lạ dần trở nên thân quen. Họ cùng làm việc, cùng chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống. Một lời hỏi thăm lúc mệt, một sự giúp đỡ khi gặp khó khăn cũng đủ làm ấm lòng những người đang xa quê.

Đối với bà Tiên, điều còn đọng lại sau những năm tháng ấy không chỉ là sự vất vả của công việc, mà còn là tình cảm của những con người cùng chung sức vì một mục tiêu.

Bà vẫn nhớ hình ảnh những người dân bình dị ngày ấy. Họ không phải là những người làm nên những điều lớn lao, họ chỉ là những người nông dân, những người lao động bình thường, nhưng khi quê hương cần thì sẵn sàng góp sức.

Thời gian trôi qua, những con đường năm xưa có thể đã thay đổi. Những người từng tham gia mở đường ngày ấy cũng đã già đi. Nhưng dấu ấn của một thời tuổi trẻ vẫn luôn còn trong ký ức.

Với bà Hà Thị Tiên, quãng thời gian tham gia dân công hỏa tuyến năm 1985 là một phần đẹp trong cuộc đời. Đó là những ngày bà được sống trong tinh thần đoàn kết, được cùng mọi người làm một công việc có ý nghĩa cho quê hương.

Hôm nay, khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, bà không nhắc nhiều đến những khó khăn đã trải qua. Điều bà muốn gửi gắm là sự trân trọng đối với cuộc sống bình yên hiện tại.

Bởi để có được những con đường rộng mở hôm nay, đã từng có biết bao bàn tay âm thầm góp sức. Có những người lính nơi chiến trường, có những người dân nơi hậu phương, có những người phụ nữ như bà Tiên lặng lẽ mang sức trẻ của mình để xây dựng quê hương.

Một đoạn đường được mở ra có thể bắt đầu từ những nhát cuốc nhỏ bé.
Nhưng phía sau đó là cả một tinh thần lớn lao – tinh thần của những con người biết sống vì cộng đồng, vì quê hương.

Và câu chuyện của bà Hà Thị Tiên chính là một mảnh ghép giản dị nhưng đầy ý nghĩa trong ký ức về một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đôi bàn tay người phụ nữ năm ấy đã góp sức mở đường | Câu chuyện thời hoa lửa