Bài viết

“Đôi bàn tay vá đường giữa mưa bom”

Tôi và đồng đội được giao nhiệm vụ sửa đường ngay sau mỗi trận bom, khi đất đá còn nóng và khói chưa tan hẳn. Đôi bàn tay phồng rộp vì cuốc xẻng, vì bùn đất và mảnh đá sắc cạnh, nhưng không ai kêu than, bởi ai cũng hiểu con đường này phải thông thì đoàn xe mới kịp ra tiền tuyến. Có lúc vừa vá xong hố bom thì máy bay địch quay lại, chúng tôi lại lao xuống hầm, chờ yên rồi tiếp tục công việc dang dở. Trong mưa bom bão đạn, đôi bàn tay lao động của tuổi trẻ đã lặng lẽ giữ cho mạch máu giao thông kh

Quảng Trị23/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi và đồng đội được giao nhiệm vụ sửa đường ngay sau mỗi trận bom, khi đất đá còn nóng và khói chưa tan hẳn. Đôi bàn tay phồng rộp vì cuốc xẻng, vì bùn đất và mảnh đá sắc cạnh, nhưng không ai kêu than, bởi ai cũng hiểu con đường này phải thông thì đoàn xe mới kịp ra tiền tuyến. Có lúc vừa vá xong hố bom thì máy bay địch quay lại, chúng tôi lại lao xuống hầm, chờ yên rồi tiếp tục công việc dang dở. Trong mưa bom bão đạn, đôi bàn tay lao động của tuổi trẻ đã lặng lẽ giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn. Tôi tự hào vì đã góp sức mình vào những con đường mang theo hy vọng chiến thắng của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn