ĐỘI BIỆT ĐỘNG HOẠT ĐỘNG TRONG LÒNG ĐỊCH
Vận hành theo thời cuộc, Đội biệt động thành được thành lập với nhiệm vụ là mũi tấn công trong lòng địch. Đồng chí Huỳnh Thanh Hoa - nguyên Bí thư Thị đoàn Bạc Liêu được giao nhiệm vụ trực tiếp chỉ huy Đội biệt động (hầu hết là giới học sinh, thanh niên tình nguyện). 10 thành viên chính của Đội biệt động khi tham gia làm thành viên đều chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ phải hy sinh. Nhưng tất cả đều chung một ý nguyện: “Quyết tử vì Tổ quốc quyết sinh”.
Cô Hoa kể: Trước ngày tổng tiến công, Đội biệt động được giao nhiệm vụ nghiên cứu địa hình, xác định mục tiêu đánh địch và chuyển vũ khí đến nơi tập kết. Những viên đạn, khẩu súng được các thành viên Đội biệt động ngụy trang theo hình dạng đòn bánh tét, thúng gạo đưa đến nơi tập kết an toàn. Lúc đó, chúng tôi thuê một phòng ôn thi dành cho học sinh tại cọt Mỹ. Đó cũng chính là nơi chúng tôi bí mật chuyển vũ khí đến để chờ ngày tổng tiến công cùng đoàn quân giải phóng ngoài thành bao vây địch. Cô Huỳnh Thanh Hoa hồi tưởng lại những lo âu, thấp thỏm cho đồng đội và số vũ khí được tập kết ngay trong sào huyệt của địch. Dù biết tính mạng “ngàn cân treo sợi tóc”, nhưng người nữ thanh niên ở độ tuổi 20 ngày ấy đã không màng gian nguy, vừa đi nhận nhiệm vụ cấp trên, vừa đến tận sào huyệt địch để chỉ huy Đội biệt động. Tất cả những thành viên của Đội biệt động đều là nòng cốt của thanh niên thị xã ngày ấy. Mỗi người một nhiệm vụ, mỗi cá nhân một địa bàn, hỗ trợ lực lượng quân đội trong việc dò dẫm dẫn đường trong những đêm tối mịt vào sào huyệt địch.
Mái tóc đã bạc trắng, đôi mắt mờ sương sau làn kính trắng, chú Nguyễn Tích Thiện (nguyên Đội trưởng Đội biệt động lúc ấy) hồi tưởng: Lúc đó tôi không suy nghĩ gì nhiều hơn là làm sao phá giới nghiêm áp đảo quân địch, thông báo cho đồng bào cùng tiếp sức. Cầm lá cờ đỏ sao vàng trên tay, tôi chạy thẳng lên tầng 2 của sào huyệt địch. Khi lá cờ tung bay trên cột sắt thu lôi, tôi vừa rất vui mừng vừa lo sợ vì biết bọn giặc rất hung hăng và ngoan cố. Chính từ lòng dũng cảm mà chàng thanh niên Nguyễn Tích Thiện đã là người treo lá cờ chiến thắng đầu tiên cho tỉnh Bạc Liêu. Bọn giặc dù hù dọa, không dám dùng vũ lực đã tháo cờ xuống, nhưng người thanh niên trẻ vẫn kiên trì treo lên lần thứ 2, lần thứ 3… cho đến khi giới học sinh, công nhân và đông đảo người dân đổ ra đường với những khẩu hiệu chiến thắng. Và Bạc Liêu đã sống trong ngày hội lịch sử: Giải phóng không đổ máu!
50 năm sống trong hòa bình, được đón những mùa xuân độc lập, hạnh phúc, bao thế hệ người con đất Việt hôm nay mãi luôn trân trọng, biết ơn và tự hào về những hy sinh anh dũng của thế hệ cha ông. Trong nhịp sống hiện đại ngày nay, sự lan tỏa về lòng yêu nước, truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của thế hệ “hậu bối” ngày càng mạnh mẽ, cụ thể hơn. Đó không chỉ đơn thuần là những hình ảnh, hoạt động bề nổi mà hơn hết là thể hiện trách nhiệm của mình, quyết tâm bảo vệ thành quả cách mạng của ông cha, thực hiện khát vọng vươn mình mạnh mẽ của dân tộc.



