Người có công giúp đỡ cách mạng

ĐÔI BỜ THẠCH HÃN

Quảng Trị26/11/2025ĐÀO HẢI ĐĂNG (ĐOÀN PHƯỜNG ĐỒNG SƠN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bờ sông Thạch Hãn một buổi chiều mùa hè. Dòng nước trôi chậm, hiền lành như thể chưa từng chứng kiến những ngày tháng kinh hoàng của mùa hè đỏ lửa 1972.
Ông Phạm Hữu Tường, 83 tuổi, chống cây gậy tre, từng bước tiến đến mép nước.

“Răng mà sông vẫn chảy… còn mấy đứa hắn thì nằm lại hết cả rồi…”.

Giọng ông đứt đoạn.

Ông Tường kể: ngày ấy ông là tiểu đội phó. Nhiệm vụ: vượt sông vào Thành Cổ tăng cường lực lượng.
Chỉ thị rất rõ:
“Vào được, phải bám trụ bằng mọi giá. Không được rời vị trí.”

Đêm vượt sông, ông nghe tiếng nước va vào người lính phía sau, từng nhịp hối hả như nhịp tim. Trời tối đến mức không phân biệt được mặt người, chỉ thấy vài đốm pháo sáng loé lên phía bên kia bờ như mắt thú.
Pháo kích bắt đầu.

“Nó bắn dọc theo sông, như muốn quét sạch tất cả.”

Ông vừa bơi vừa kéo theo một đồng đội bị chuột rút. Người lính đó tên Phan, quê ở Bình Sơn. Phan chới với:
“Anh Tường… đừng thả em… đừng thả…”

Ông Tường kể mà nước mắt chảy dài:

“Tau lấy răng mà thả? Người ta chết vì bom đạn chứ mô phải vì đồng đội buông nhau.”

Nhưng khi gần tới bờ, một quả pháo nổ ngay phía sau. Sức ép nước đẩy ông chúi xuống. Khi ngoi lên, tay ông… chỉ còn nắm được sợi dây thừng, còn Phan thì mất hút dưới dòng nước đỏ.

Ông Tường im lặng, hai bàn tay run lên:
“Tau chịu ơn hắn suốt đời. Hắn nặng người, kéo hắn qua tới nửa sông là tau gần kiệt sức. Rứa mà hắn còn nói: ‘Anh ráng lên, tới bờ em lo cho anh.’
Rứa mà… còn anh thì sống, hắn thì nằm lại.”

Trong Thành Cổ, cuộc chiến còn khốc liệt hơn. Những ngày đầu, đơn vị ông trụ được dưới hầm. Nhưng đến tuần thứ ba, số người còn lại chỉ hơn một nửa. Hầm bị đánh sập 4 lần. Có khi họ nằm cạnh nhau mà đứa này còn nói chuyện, đứa kia đã tắt thở.

Ông nhớ nhất câu nói của trung đội trưởng trước khi hy sinh:

“Nếu ai còn sống… nhớ về kể lại… để đừng ai nghĩ tụi mình chết vô ích.”

Năm 1975, khi đất nước thống nhất, ông Tường trở lại dòng sông. Nước vẫn chảy. Trời vẫn xanh.
Nhưng ông nói:
“Không có hôm mô tau đứng đây mà không thấy Phan bơi bên cạnh.” Đó là hổi ức khó quên trong cuộc đời ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn