Bài viết

Đôi bông tai vàng dưới chân hầm lá bụi

An Giang01/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đôi bông tai vàng dưới chân hầm lá bụi

Năm 1969, tại một bệnh viện dã chiến nằm sâu trong rừng già Quảng Nam, bác sĩ quân y Nguyễn Thị Ngọc (quê ở Quảng Ngãi) phải đối mặt với những ngày tháng đen tối nhất. Bệnh viện bị địch bao vây, cắt đứt đường tiếp tế, thuốc gây tê và kháng sinh đã cạn kiệt từ lâu.

Một buổi chiều, hang đá đón nhận một ca chấn thương đặc biệt nghiêm trọng. Đó là anh chiến sĩ trẻ tên Bình, mới 19 tuổi, bị bom bi găm nát một bên chân, vết thương đã hoại tử, bốc mùi và khiến anh sốt cao, co giật liên miên. Để giữ lại mạng sống cho Bình, cách duy nhất là phải phẫu thuật cưa chân ngay lập tức.

Thế nhưng, bệnh viện lúc đó không còn một giọt thuốc tê nào. Nhìn người chiến sĩ trẻ đang lịm đi, bác sĩ Ngọc không kìm được nước mắt. Chị biết nếu cưa sống, nỗi đau đớn tột cùng có thể khiến anh chết vì sốc tim.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bác sĩ Ngọc sực nhớ ra một vật. Chị đưa tay lên tai, tháo đôi bông tai vàng kỷ vật — tài sản duy nhất mẹ chị trao cho trước ngày đi làm cách mạng. Chị đưa cho người y tá và bảo:

"Em cầm cái này, cắt rừng qua bản đồng bào dân tộc bên kia núi, đổi lấy bằng được một ít thuốc phiện hoặc rượu mạnh về đây cho chị. Phải có cái gì đó giảm đau cho em ấy!"

Khúc ca dũng cảm bên bàn mổ dã chiến

Người y tá đi xuyên đêm và mang về được một ít rượu cần nấu đặc cùng vài lá thuốc rừng của đồng bào. Trong lúc chờ đợi, bác sĩ Ngọc đã tự tay vào rừng hái măng, mang về luộc lấy một bát nước măng nóng thật lớn. Chị bón từng thìa nước măng ấm và cho Bình uống vài ngụm rượu để anh có thêm chút sức lực.

Cuộc phẫu thuật diễn ra dưới ánh đèn dầu tù mù và tiếng gầm rú của máy bay địch trên đầu. Công cụ chỉ là một chiếc cưa sắt thô sơ được luộc qua nước sôi để khử trùng. Chị Ngọc nghẹn ngào bảo Bình:

"Em gắng gượng lên nhé. Nghĩ về mẹ, nghĩ về quê hương mà vượt qua. Chị sẽ làm thật nhanh!"

Bình nhìn người bác sĩ dịu dàng nhưng cương nghị trước mặt, anh cắn chặt một chiếc khăn bọc củi, gật đầu. Suốt cuộc phẫu thuật đớn đau đến xé gan xé ruột, Bình không hề rên rỉ một tiếng lớn, anh chỉ siết chặt lấy gấu áo loang lổ vết máu của chị Ngọc cho đến khi ngất lịm đi. Đôi bông tai vàng của chị Ngọc đã đổi lấy mạng sống của anh như thế.

Cuộc tìm kiếm người "chị gái" không cùng dòng máu

Chiến tranh kết thúc, anh thương binh mất một chân Nguyễn Văn Bình trở về quê hương dốc sức lao động, xây dựng cuộc sống mới. Suốt hàng chục năm trời, anh luôn đau đáu một tâm nguyện: Phải tìm lại người nữ bác sĩ năm xưa đã hy sinh đôi bông tai cưới của mẹ mình để cứu mạng anh. Anh muốn tự tay mua trả lại cho chị một đôi bông tai mới.

Năm 1998, sau rất nhiều nỗ lực tìm kiếm qua các ban liên lạc cựu chiến binh, ông Bình mới tìm thấy bà Ngọc đang sống trong một ngôi nhà nhỏ ở vùng nông thôn Quảng Ngãi, lúc này bà đã nghỉ hưu, cơ thể mang đầy vết thương do cuộc chiến để lại.

Khi ông Bình bước vào, quỳ sụp xuống bên người bác sĩ năm xưa, bà Ngọc ban đầu không nhận ra người chiến sĩ trẻ năm nào. Chỉ đến khi ông Bình nhắc lại: "Chị ơi, em là Bình, người ăn bát nước luộc măng và bắt chị phải cưa chân đây...", hai người lính già mới vỡ òa ôm nhau khóc.

Ông Bình run run lấy ra một hộp nhung nhỏ, bên trong là một đôi bông tai vàng mới tinh do ông chắt chiu từ tiền trợ cấp thương binh và tiền làm lụng suốt nhiều năm để mua tặng chị.

Lời kết

Bà Ngọc mỉm cười, nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn thời gian. Bà không nhận đôi bông tai cho riêng mình mà quyết định cùng ông Bình mang nó đi quyên góp cho quỹ tấm lòng vàng để giúp đỡ các trẻ em nghèo tại địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn