Bài viết

Đôi Cánh Tay Bằng Ý Chí Và Con Chữ Hy Vọng

Hưng Yên01/01/2026Lê Thu Thảo (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trở về sau chiến tranh với hai ống tay áo trống trải, tôi đã từng trải qua những ngày tháng tuyệt vọng cùng cực. Việc ăn uống, vệ sinh cá nhân đều phải nhờ vào mẹ già và người thân. Nhìn đôi bàn tay không còn, tôi tự hỏi mình sẽ sống tiếp thế nào để không là gánh nặng? Thế rồi, hình ảnh những đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn xanh hơn mình đã thôi thúc tôi phải sống cho xứng đáng.

Tôi bắt đầu tập dùng đôi chân để thay thế đôi tay. Ban đầu là tập kẹp thìa để ăn cơm, kẹp bàn chải để đánh răng. Mỗi lần làm là một lần chuột rút đau điếng, thức ăn vương vãi khắp sàn. Nhưng khó nhất vẫn là tập viết. Tôi kẹp cây bút vào giữa hai ngón chân cái, nắn nót từng nét chữ trên nền sân gạch. Những con chữ ban đầu méo mó, nguệch ngoạc như hình thù những rễ cây, nhưng tôi không bỏ cuộc. Sau hai năm kiên trì, tôi đã có thể viết chữ đẹp như in bằng chân.

Tôi mở một lớp dạy học miễn phí cho trẻ em nghèo trong làng. Hình ảnh người thầy giáo không tay, dùng chân viết lên bảng những bài học về đạo đức, về lòng yêu nước đã lay động biết bao thế hệ học trò. Nghị lực của tôi đã trở thành bài học sống động nhất cho các em: "Trong cuộc sống, không có nỗi đau nào không thể vượt qua, nếu chúng ta có đủ ý chí và niềm tin". Đôi cánh tay tôi đã mất ở chiến trường, nhưng tôi đã tìm thấy một "đôi cánh tay bằng ý chí" khác để nâng đỡ những ước mơ của trẻ thơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn