Đôi Chân Gỗ Và Đường Chạy Cuộc Đời
Tôi mất đi đôi chân sau một trận pháo kích tại chiến trường Campuchia năm 1979. Trở về quê hương khi mới ngoài 20 tuổi, nhìn đôi ống quần trống trải, tôi đã từng có lúc rơi vào trầm cảm. "Người lính không còn đôi chân thì làm được gì cho đời?" – câu hỏi đó cứ ám ảnh tôi mãi. Nhưng rồi, tinh thần "thép" của người lính không cho phép tôi đầu hàng số phận.
Tôi bắt đầu tập đi trên đôi chân gỗ thô sơ do mình tự đẽo gọt. Những ngày đầu, mỏm cụt rớm máu, đau đến xé lòng, nhưng tôi vẫn cố lết từng bước quanh sân. Khi đã đi vững, tôi bắt đầu tập luyện thể thao. Tôi chọn môn điền kinh dành cho người khuyết tật. Đôi chân gỗ không thể linh hoạt như chân thật, nên tôi dồn hết sức mạnh vào đôi tay và nghị lực của khối óc. Tôi tập đẩy tạ, tập bơi và cuối cùng là tham gia các giải chạy dành cho thương bệnh binh.
Hình ảnh một người lính già với đôi chân gỗ sải bước trên đường chạy đã truyền cảm hứng cho rất nhiều thanh niên ở quê tôi. Tôi không chỉ chạy cho mình, mà chạy cho những đồng đội đã ngã xuống, chạy để khẳng định rằng người thương binh Việt Nam có thể mất đi một phần thân thể nhưng không bao giờ mất đi khát vọng vươn lên. Đến nay, dù tuổi đã cao, tôi vẫn thường xuyên tham gia các hoạt động chạy bộ cộng đồng. Với tôi, mỗi bước đi là một chiến công, và đường chạy dài nhất chính là con đường chiến thắng chính bản thân mình.



