Cựu chiến binh

Đôi chân không lành lặn của người cựu chiến binh

Chiếc gậy gỗ đã theo ông Nguyễn Văn Khải (Sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1978, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) hơn bốn mươi năm. Mỗi sáng, khi tiếng gà vừa cất lên, ông lại chống gậy bước ra sân. Bước chân của ông chậm chạp, tập tễnh, nhưng đều đặn. Đó là thói quen không thay đổi từ ngày ông rời quân ngũ.

Tuyên Quang02/07/2026Phạm Bảo Châu (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, trong một trận chiến ác liệt, một quả đạn nổ ngay bên cạnh hầm trú ẩn. Ông bị sức ép và nhiều mảnh đạn găm vào chân phải. Sau nhiều tháng điều trị, các bác sĩ giữ được đôi chân cho ông, nhưng không thể trả lại sự lành lặn như trước. Một chân ngắn hơn chân kia, các khớp cứng dần theo thời gian, mỗi khi trời trở lạnh lại đau nhức đến mất ngủ.

Ngày trở về quê, ông không khỏi chạnh lòng khi nhìn bạn bè cùng trang lứa khỏe mạnh, còn mình phải tập đi từng bước. Có lúc ông tự hỏi liệu mình còn có thể làm được điều gì cho gia đình.

Nhưng người lính năm xưa không quen đầu hàng.

Ông học nghề sửa chữa nông cụ, rồi tận dụng mảnh vườn sau nhà để trồng cây ăn quả. Những công việc tưởng chừng đơn giản lại đòi hỏi rất nhiều nỗ lực. Mỗi lần leo lên bờ đất hay khuân một bao phân, đôi chân đau buốt như nhắc ông về những năm tháng chiến tranh.

Có hôm ngã giữa vườn, ông ngồi rất lâu mới đứng dậy được. Thấy vậy, người con trai chạy đến đỡ cha.

Ông chỉ mỉm cười:

"Đừng lo cho bố. Đôi chân này tuy không còn khỏe, nhưng vẫn còn đủ sức để bước tiếp."

Chính sự kiên trì ấy đã giúp gia đình ông dần ổn định cuộc sống. Vườn cây xanh tốt, con cái trưởng thành, ngôi nhà nhỏ ngày nào được sửa sang khang trang hơn.

Không chỉ chăm lo cho gia đình, ông còn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh. Ông thường đến thăm những đồng đội có hoàn cảnh khó khăn, động viên những thương binh mới xuất viện và kể cho thanh niên trong xã nghe về giá trị của hòa bình.

Mỗi dịp đến nghĩa trang liệt sĩ, ông chống gậy bước thật chậm giữa những hàng bia trắng. Có người hỏi sao ông không nhờ người dìu.

Ông nhẹ nhàng đáp:

"Đồng đội của tôi đã đi hết chặng đường của họ. Còn tôi, dù đôi chân không còn lành lặn, vẫn muốn tự mình bước đến để thắp cho họ một nén hương."

Lời nói ấy khiến nhiều người lặng đi.

Với ông Khải, đôi chân mang thương tật không phải là dấu chấm hết của cuộc đời. Đó là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc và cũng là lời nhắc nhở rằng nghị lực của con người không nằm ở bước chân nhanh hay chậm, mà ở ý chí không ngừng tiến về phía trước.

Mỗi bước chân tập tễnh của người cựu chiến binh hôm nay đều kể một câu chuyện về sự hy sinh, lòng kiên cường và tình yêu sâu nặng dành cho quê hương, đất nước. Đó là những bước chân của quá khứ đi vào hiện tại, để nhắc các thế hệ mai sau rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và những đôi chân không bao giờ còn nguyên vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đôi chân không lành lặn của người cựu chiến binh | Câu chuyện thời hoa lửa