“ĐÔI CHÂN KHÔNG NGỪNG TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC” – LA VĂN CẦU
Đỗ Thu Hiền
Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, quân đội ta phải đối mặt với những trận đánh vô cùng ác liệt. Giữa những người lính tham gia chiến đấu khi ấy có một chiến sĩ dân tộc Tày tên La Văn Cầu. Sinh năm 1932 tại Cao Bằng, La Văn Cầu tham gia bộ đội từ khi còn rất trẻ. Trong những năm đầu quân ngũ, anh được rèn luyện và trở thành một chiến sĩ có tinh thần chiến đấu dũng cảm. Trong trận đánh Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới năm 1950, đơn vị của anh được giao nhiệm vụ tiến công một vị trí phòng thủ quan trọng của quân Pháp. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Khi đang tìm cách tiếp cận vị trí của địch, La Văn Cầu bị thương nặng. Một cánh tay của anh bị thương nghiêm trọng, nhưng anh vẫn không muốn rời trận địa. Anh tiếp tục tìm cách hoàn thành nhiệm vụ được giao. Khi nhận thấy cánh tay bị thương không thể tiếp tục sử dụng, La Văn Cầu đã nhờ đồng đội xử lý vết thương để mình có thể tiếp tục chiến đấu. Sau đó, anh tiếp tục tiến về phía trước và tham gia phá hàng rào, mở đường cho đơn vị tiến công. Hành động ấy đã trở thành một biểu tượng về tinh thần chiến đấu của người lính trong những năm kháng chiến chống Pháp. Sau chiến dịch, La Văn Cầu được tuyên dương và trở thành một trong những người đầu tiên được phong danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng đằng sau danh hiệu ấy là một người lính đã phải chịu những thương tích suốt đời. Câu chuyện về anh cho thấy chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi vũ khí mà còn bởi ý chí của những người trực tiếp chiến đấu. La Văn Cầu đã mất đi một phần cơ thể trên chiến trường, nhưng ý chí tiến về phía trước của anh đã trở thành hình ảnh được nhiều thế hệ nhắc lại.



