Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐÔI CHÂN NGẤN SẸO VÀ NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA

Hưng Yên01/12/2025Phạm Thị Minh Ngọc (Học sinh lớp 8C - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê lợi, tỉnh Hưng yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đất nước Việt Nam từ xưa tới nay vẫn luôn được bảo vệ bởi những người anh hùng sẵn sàng đứng lên đấu tranh mặc cho cơ thể chằng chịt vết thương, vẫn cố gắng chiến đấu tới hơi thở cuối cùng. Chẳng biết đã bao nhiêu sinh mạng vô tội đã ngã xuống để cho những người con cháu sau này có được nền độc lập, hoà bình, tự do. Ông ngoại tôi chính là một tấm gương vô cùng to lớn mạnh mẽ về người anh hùng dám tham gia cách mạng để dành bình yên cho đất nước.

Ngày ấy, giặc Mỹ đã xâm lược nước ta, chúng tạo ra hàng ngàn cơn mưa bom đạn nhằm chiếm đoạt Việt Nam ta. Lúc ấy, nhân dân vô cùng sợ hãi trước tình cảnh này. Năm 1972, ông tôi đã tham gia vào cuộc cách mạng khi vừa tròn 20 để lại bà ngoại tôi ngóng trông trong sự lo lắng. Dẫu biết bản thân khó lòng trở về với gia đình sau cuộc chiến tranh khốc liệt ấy, nhưng ông vẫn dũng cảm, vẫn kiên cường bước ra nơi chiến trường lạnh lẽo. Trên chiến trường, hàng loạt những cơn mưa bom đạn rơi xuống khiến không biết bao nhiêu người lính đã hi sinh, lúc ấy ông tôi không may đã bị viên đạn bắn vào chân, dù rất đau đớn ông tôi vẫn cố gắng bước đi mặc cho máu cứ tuôn ra, vết thương đau tới tận xương tủy ông vẫn tìm kiếm sự trợ giúp. Ngày 30 tháng 04 năm 1975, đất nước Việt Nam tự do, nhưng do vết thương ở chân, ông ngoại tôi vẫn phải ở lại để điều trị một thời gian. Dần dần, vết thương cũng lành lại để lại trần đôi chân ông một vết sẹo vô cùng lớn. Hồi tôi còn nhỏ, bản thân tôi vẫn hay thắc mắc tại sao trên chăn ông lại có một vết sẹo to như thế. Năm 1988, ông tôi trở về, ngày ấy bà tôi đã ngoài 30, bà đã dành những năm tháng thanh xuân tươi đẹp để ngóng chờ bóng lưng ông, còn ông đã mang những năm tháng tươi đẹp ấy để giữ gìn độc lập cho dân tộc ta.

Cho đến bây giờ, vết sẹo do viên đạn để lại vẫn còn hằn sâu trên làn da đã nhăn nheo theo thời gian của ông. Đối với tôi, đó không chỉ là một vết thương bình thường mà là dấu ấn của lòng dũng cảm, của sự mạnh mẽ và kiên cường của một người chiến sĩ yêu nước. Mỗi lần nhìn vào tấm bằng khen mà ông được trao tặng, tôi lại cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và cảm phục. Đó là minh chứng cho sự nỗ lực phi thường, cho tinh thần vượt lên gian khổ của ông trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Chiến tranh đi qua luôn để lại cho người dân những nỗi đau và sự mất mát. Thế nhưng ông tôi thì khác. Ông chưa từng than phiền hay buồn bã về những khó khăn mà mình đã trải qua. Ngược lại, ông luôn tự hào về những điều bản thân đã làm cho Tổ quốc, tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé bảo vệ đất nước. Ông cũng luôn nói với tôi rằng làm người Việt Nam thì phải yêu nước, phải sống có trách nhiệm, bởi chúng ta chính là những công dân mang trong mình dòng máu Việt. Dù bây giờ việc đi lại của ông có phần khó khăn vì vết thương cũ, nhưng ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, yêu đời. Ông thường cười nói vui vẻ và tận hưởng cuộc sống bình yên bên gia đình.

Trong lòng mỗi chúng ta đều hiểu rằng chiến tranh vô cùng tàn nhẫn. Nó cướp đi biết bao sinh mạng, biết bao anh hùng dân tộc – những người đã ngã xuống trên chiến trường. Việc tôn trọng và tri ân các anh hùng liệt sĩ chính là cách chúng ta thể hiện lòng biết ơn với những con người dũng cảm đã hy sinh vì đất nước. Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc, biết bao chiến sĩ đã bỏ lại tuổi xuân, để lại những vết thương chẳng bao giờ lành. Nhưng cũng chính nhờ sự hy sinh cao cả và thiêng liêng ấy mà chúng ta – những người con đất Việt – mới được sống trong hòa bình, ấm no như hôm nay.

Chính vì thế, mỗi người chúng ta cần phải biết trân trọng, ghi nhớ công lao của các anh hùng dân tộc. Đồng thời, thế hệ trẻ ngày nay – trong đó có tôi – phải nhận thức được trách nhiệm của mình trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước, giữ gìn những gì tươi đẹp mà cha ông đã dày công vun đắp suốt hàng nghìn năm lịch sử.

Khi nghĩ về ông, lòng tôi trào dâng rất nhiều cảm xúc: tự hào, thương yêu và biết ơn. Tôi thương ông vì những đau đớn mà ông từng phải chịu, thương cả vết sẹo in sâu trên chân ông như nhắc về những tháng ngày chiến đấu gian khổ. Nhưng trên tất cả, tôi tự hào vì ông đã sống một cuộc đời đẹp – một cuộc đời của lòng dũng cảm và sự hi sinh.

Tôi luôn tự nhủ phải cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của ông và để xứng đáng với thế hệ đi trước. Mỗi khi nhìn thấy nụ cười hiền hậu của ông, tôi càng hiểu rằng hòa bình hôm nay quý giá biết nhường nào. Và tôi biết, trách nhiệm giữ gìn đất nước giờ đây thuộc về thế hệ chúng tôi – những người trẻ đang lớn lên trong hòa bình mà ông và bao người lính khác đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn