ĐÔI CHÂN Ở LẠI, LỜI THỀ CÒN NGUYÊN
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, có một người chiến sĩ tình báo đã phải chịu những đòn tra tấn tưởng như vượt quá sức chịu đựng của con người. Ông mất cả đôi chân, nhưng vẫn giữ nguyên lời thề với Tổ quốc, không để một bí mật nào của cách mạng rơi vào tay kẻ thù. Người chiến sĩ ấy là Nguyễn Văn Thương, thường được đồng đội gọi bằng cái tên thân mật Hai Thương.
Nguyễn Văn Thương sinh năm 1938 tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh, trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha ông là chiến sĩ quân báo, mẹ tham gia Hội Phụ nữ cứu quốc. Cả hai đều hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Lớn lên trong mất mát, người thanh niên Nguyễn Văn Thương sớm hiểu rằng con đường cha mẹ đã chọn cũng chính là con đường mình phải tiếp bước.
Năm 1961, ông được chuyển sang công tác tình báo tại chiến trường Sài Gòn – Gia Định. Nhiệm vụ của ông là chuyển tài liệu mật từ căn cứ vào nội thành và đưa những tin tức quan trọng từ thành phố ra chiến khu. Mỗi chuyến đi đều phải vượt qua hàng loạt trạm kiểm soát, đồn bốt và sự theo dõi gắt gao của đối phương. Ông phải thay đổi giấy tờ, trang phục và vỏ bọc liên tục để hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1969, trên đường mang tài liệu mật về Sài Gòn, Nguyễn Văn Thương bị quân địch dùng trực thăng bao vây tại một cánh đồng ở Bình Dương. Ông chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, bị thương nặng rồi rơi vào tay đối phương.
Biết đã bắt được một chiến sĩ tình báo quan trọng, chúng không vội đưa ông vào nhà tù. Chúng bố trí cho ông ở trong một căn biệt thự sang trọng, dùng tiền bạc, xe hơi, địa vị và cuộc sống giàu sang để dụ dỗ. Chúng hứa sẽ trao cho ông một trăm nghìn đô la cùng cấp bậc cao nếu chịu hợp tác.
Nhưng Nguyễn Văn Thương vẫn im lặng.
Một trăm ngày mua chuộc không thành công, kẻ thù chuyển sang tra tấn. Chúng bẻ gãy các ngón chân, đập nát bàn chân rồi cưa dần từng đoạn chân của ông. Trong một thời gian ngắn, người chiến sĩ phải trải qua sáu lần cưa chân. Mỗi lần tỉnh lại sau cơn đau, ông lại phải đối diện với những câu hỏi về đồng đội, cơ sở và mạng lưới tình báo.
Câu trả lời của ông vẫn chỉ là sự im lặng.
Đến khi cả hai chân đã bị cưa gần sát phần thân mà vẫn không khai thác được điều gì, một kẻ tra tấn phải thừa nhận: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép.”
Sau đó, Nguyễn Văn Thương bị giam tại Hố Nai rồi đày ra Côn Đảo. Dù không còn đôi chân, ông vẫn tham gia đấu tranh trong tù, viết truyền đơn và động viên đồng đội giữ vững khí tiết. Vì thế, ông từng bị nhốt nhiều tháng trong một thùng sắt chật hẹp. Đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông mới được trao trả và trở về với gia đình.
Năm 1978, Nguyễn Văn Thương được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, ông tiếp tục lao động, tham gia công tác xã hội và kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ. Ông qua đời năm 2018, để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong lòng đồng đội và nhân dân.
Kẻ thù đã lấy đi đôi chân của Nguyễn Văn Thương, nhưng không thể lấy được lòng trung thành, danh dự và niềm tin của người chiến sĩ. Cuộc đời ông là minh chứng rằng sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở hình hài, mà nằm trong một trái tim đã lựa chọn sống và hy sinh vì Tổ quốc.



