Đôi Chân Thép Trên Dải Trường Sơn: Anh Hùng Vận Tải Cao Lương Bằng
Trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại, bên cạnh những chiếc xe tải gầm rú vượt đạn bom, còn có sự hiện diện của lực lượng vận tải bộ phi thường – những người dùng sức vóc nhỏ bé của mình để cõng hàng hóa qua những mỏm núi, ngầm sâu mà xe cơ giới không thể vươn tới. Anh hùng Cao Lương Bằng (sinh năm 1945, quê ở huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình) là một trong những "đôi chân thép" vĩ đại nhất của lực lượng ấy.
Năm 1965, Cao Lương Bằng tham gia lực lượng vận tải quân sự chiến trường. Địa bàn hoạt động của ông chủ yếu là những dốc đèo hiểm trở vùng Tây Trường Sơn đoạn giáp ranh Quảng Bình. Không có máy móc hỗ trợ, chỉ với chiếc gùi tre trên lưng, ông đã thồ những chuyến hàng nặng gấp rưỡi, thậm chí gấp đôi trọng lượng cơ thể mình. Mức gùi bình thường của một người lính khỏe mạnh là 30 - 40kg, nhưng Cao Lương Bằng thường xuyên gùi từ 70 - 80kg. Có những chiến dịch cao điểm, ông cõng tới 100kg đạn pháo băng qua những con dốc trơn trượt như đổ mỡ và lội qua những dòng suối xiết ngang ngực.
Đặc biệt, trong những mùa mưa rừng khắc nghiệt, vắt bám đầy người cắn hút máu, những cơn sốt rét rừng hành hạ đến chết đi sống lại, ông vẫn kiên cường bám tuyến. Khi máy bay địch đánh phá gắt gao, ném bom tọa độ rát mặt, ông dùng mưu ngụy trang bằng lá rừng, luồn lách đi đêm để bảo đảm những viên đạn, những bao gạo, hạt muối đến tay bộ đội tiền tuyến an toàn tuyệt đối.
Chỉ tính trong 5 năm phục vụ kháng chiến, "đôi chân thép" Cao Lương Bằng đã gùi hàng ngàn tấn hàng hóa, đi bộ với quãng đường cộng dồn dài bằng cả vòng quanh trái đất. Sức chịu đựng và lòng quả cảm phi thường của người con Quảng Bình ấy đã lập nên một kỷ lục vô tiền khoáng hậu trong lịch sử ngành vận tải quân sự Việt Nam.



