ĐÔI CHÂN TRẦN VÀ TIẾNG GỌI TRÊN DÒNG LA BAN
Vào những năm 1968 - 1972, khúc sông và bến phà La Ban (Hà Tĩnh) là một trong những huyết mạch trọng điểm nằm trong túi bom của không quân Mỹ. Địch ngày đêm rải bom tọa độ, bom bi, bom nổ chậm nhằm chặt đứt đường tiếp tế từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Tại đây, Đội 55 TNXP có nhiệm vụ vừa san lấp hố bom, vừa phối hợp với các đơn vị quân y để vận chuyển, cứu chữa thương binh từ tiền tuyến rút về.
Chị Nguyễn Thị Biên khi ấy là một cô gái quê thùy mị, nhỏ nhắn nhưng sở hữu một sức dẻo dai và tinh thần gan dạ hiếm có. Đồng đội vẫn thường gọi vui chị là "người có đôi chân mình đồng da sắt" vì chị có thể đi bộ, chạy gánh hàng chục cây số đường rừng mà không cần mang dép.
Một chiều cuối thu năm 1968, một đoàn xe chở đầy thương binh từ chiến trường Quảng Trị vừa rút ra đến bờ sông La Ban thì bất ngờ bị ba chiếc máy bay phản lực của Mỹ lao xuống oanh tạc. Tiếng bom gầm rú, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một chiếc xe chở thương binh bị trúng bom xăng, bùng cháy ngùn ngụt ngay cạnh bìa rừng. Những tiếng nổ của đạn dược còn sót lại trên xe hòa cùng tiếng gọi nhau thất thanh của các chiến sĩ giữa biển lửa.
Lúc bấy giờ, lệnh từ hầm chỉ huy yêu cầu toàn đơn vị TNXP tạm thời giữ nguyên vị trí trú ẩn vì máy bay địch vẫn đang quần thảo, tiếp tục lao xuống ném bom loạt thứ hai. Thế nhưng, nhìn thấy chiếc xe cháy và nghe tiếng kêu cứu của đồng đội, chị Biên không thể ngồi yên.
Chị quay sang hét lớn với tiểu đội: "Đồng đội đang chết cháy trên xe, ai có gan thì theo tôi lao lên cứu người!".
Nói rồi, không đợi lệnh, cô gái tuổi đôi mươi một mình lao ra khỏi hầm ẩn nấp. Chị chạy băng băng qua những hố bom còn khét lẹt mùi thuốc súng, bất chấp những mảnh bom văng rít lên chung quanh. Khi tiếp cận được chiếc xe đang bốc cháy, cảnh tượng trước mắt vô cùng tang thương: tài xế đã hy sinh, nhiều thương binh bị thương nặng không thể tự di chuyển, đang bị kẹt lại trong thùng xe ngập khói.
Bằng một sức mạnh phi thường mà chính chị sau này cũng không hiểu nổi từ đâu ra, chị Biên bám vào thành xe, một mình đỡ, cõng từng người thương binh xuống đất. Có những chiến sĩ nặng gấp đôi chị, nhưng chị vẫn nghiến răng, ghì chặt đôi vai, cõng họ chạy thật nhanh về phía các hang đá an toàn.
Khi chị đang quay lại xe để cứu người thứ sáu, một loạt bom bi từ máy bay địch lại dội xuống ngay sát vị trí chiếc xe. Một mảnh đạn găm vào bả vai, máu tuôn ra đẫm áo, nhưng chị Biên tuyệt nhiên không một tiếng kêu ca. Chị dùng tay áp chặt vết thương, tiếp tục dìu người chiến sĩ cuối cùng rời khỏi chiếc xe chỉ vài mươi giây trước khi ngọn lửa trùm kín hoàn toàn và làm nổ tung bình xăng.
Đêm đó, dưới làn mưa rừng và tiếng bom rền rĩ xa xa, một mình đôi chân trần của chị Biên đã chạy đi chạy lại hơn chục lượt, phối hợp cùng đồng đội cứu sống trọn vẹn 18 thương binh ra khỏi trận địa an toàn. Khi đưa người lính cuối cùng vào hầm quân y, chị mới đổ gục xuống vì kiệt sức và mất máu.
Vĩ thanh
Trong suốt những năm tháng bám trụ tại tuyến lửa Khu IV, chị Nguyễn Thị Biên đã tham gia hàng trăm trận đánh, cứu sống và vận chuyển an toàn hàng trăm thương binh, bệnh binh. Sự hy sinh thầm lặng và đôi chân trần của chị đã trở thành một giai thoại đẹp, một biểu tượng của lòng nhân ái và lòng quả cảm của lực lượng Thanh niên xung phong.
Với những chiến công xuất sắc, chị Nguyễn Thị Biên đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Chiến tranh qua đi, mái tóc xanh năm nào nay đã pha sương, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng ở bến sông La Ban, người cựu TNXP ấy vẫn vẹn nguyên một niềm tự hào. Câu chuyện của chị là minh chứng cho thấy: Giữa chiến trường khốc liệt, sức mạnh vĩ đại nhất của người con gái Việt Nam không đến từ vũ khí, mà đến từ trái tim đầy tình yêu thương đồng đội — một tình yêu có thể vượt qua cả nỗi sợ hãi cái chết để hồi sinh những sự sống từ trong lòng đất lửa.



