Bài viết

Đôi chân vạn dặm giữa ngàn sâu

Quảng Trị07/07/2026Đoàn xã Triệu Phong (Đoàn xã Triệu Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thập niên 1960, con đường chiến lược Trường Sơn (đường 559) vẫn còn là những lối mòn hoang vu, rậm rạp, dốc đứng dựng đứng và đầy rẫy muỗi rừng, vắt độc. Lúc bấy giờ, khi xe cơ giới chưa thể thông tuyến, việc tiếp tế vũ khí, lương thực, thuốc men từ hậu phương miền Bắc vào tiền tuyến miền Nam phụ thuộc hoàn toàn vào sức người. Trong đoàn quân "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" ngày ấy, có chàng trai nhỏ nhắn quê Nghệ An tên là Nguyễn Viết Sinh.

Khi mới nhập ngũ, Nguyễn Viết Sinh chỉ nặng chưa đầy 50kg, nhưng anh lại được biên chế vào Tiểu đoàn 1 gùi thồ của mặt trận. Quy định lúc bấy giờ mỗi chiến sĩ gùi khoảng 25 - 30kg trên lưng, đi bộ ròng rã qua các đỉnh núi cao, vực sâu dưới cái nắng cháy da của miền Trung hay những cơn mưa rừng xối xả làm sạt lở cả lối đi.

Nhìn đồng đội ngoài mặt trận đang thiếu từng viên đạn, từng bát gạo, anh Sinh tự nhủ: “Mình đi nhanh hơn một chút, mang nặng hơn một chút, các anh ngoài kia sẽ bớt đổ máu thêm một phần”.

Nghĩ là làm, anh bắt đầu tự thử thách bản thân. Từ 30kg ban đầu, anh gia cố lại chiếc gùi bằng tre, lót thêm vải mềm vào hai quai đeo rồi tăng dần lên 40kg, 50kg. Có những chuyến hàng đặc biệt, cân nặng của chiếc gùi trên lưng anh đã vượt qua cả trọng lượng cơ thể: đạt mốc kỷ lục 75kg.

Hãy tưởng tượng một thanh niên gầy gò, lưng còng xuống dưới sức nặng của ba hòm đạn súng trường và hai bao gạo, đôi chân trần bấm chặt vào vách đá trơn trượt, rướn từng bước một qua những con dốc mang tên "Dốc Trời Ơi" hay "Cổng Trời". Chưa kể, bầu trời trên đầu anh không lúc nào ngớt tiếng gầm rú của máy bay địch. Bom nổ bên sườn núi, chất độc hóa học rải xuống làm trơ trụi lá cây, nhưng Nguyễn Viết Sinh và chiếc gùi của mình chưa bao giờ dừng lại.

Suốt 6 năm ròng rã làm nhiệm vụ gùi thồ (từ năm 1961 đến 1967), người ta đã làm một phép tính thống kê đầy kinh ngạc về anh:

Tổng quãng đường Nguyễn Viết Sinh đã đi bộ, gùi hàng trên vai bằng đúng một vòng Trái Đất (khoảng 41.025 km) – một con số không tưởng đối với sức lực của một con người bình thường.

Cũng trong chừng ấy năm, anh đã chuyển an toàn hơn 55 tấn hàng hóa, vũ khí vào chiến trường, không hư hao, không thất thoát một viên đạn nào.

Anh hùng Nguyễn Viết Sinh không ngã xuống nơi làn đạn trực diện như các chiến sĩ biệt động hay bộ đội bộc phá, nhưng sự hy sinh thầm lặng của anh – sự mài mòn của xương khớp, những vết chai sạn rớm máu trên đôi vai, và ý chí kiên cường bám trụ cung đường máu lửa – chính là một thiên anh hùng ca vĩ đại. Anh là minh chứng sống động cho thấy khi lòng yêu nước đạt đến độ chín muồi, sức mạnh của con người Việt Nam có thể vượt qua mọi giới hạn của vật lý và thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn