Cựu Thanh niên xung phong

Đợi chờ người chiến sĩ một đời

Vào một ngày đặc biệt giữa tháng 7/2026, trong đợt quy tập hài cốt liệt sĩ tại Công viên Lê Thị Riêng, các cán bộ, chiến sĩ đã tìm thấy những di vật và giấy tờ mang tên liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Từ những kỷ vật tưởng như đã ngủ yên gần sáu thập kỷ, một câu chuyện tình đẹp mà day dứt cũng dần được hé lộ. Những năm tháng chiến tranh ác liệt, chị Nguyễn Thị Mâu là nữ thanh niên xung phong của xã, ngày ngày gánh nước, tiếp tế lương thực cho đơn vị của anh Quên. Giữa bom đạn, họ gặp nhau, cảm mến nhau

Thái Nguyên17/07/2026Hoàng Thị Huyền, Chi đoàn Quang Trung (Chi đoàn Quang Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện tình xúc động về cô dân quân đợi chờ anh chiến sĩ suốt một đời...

Vào một ngày đặc biệt giữa tháng 7/2026, trong đợt quy tập hài cốt liệt sĩ tại Công viên Lê Thị Riêng, các cán bộ, chiến sĩ đã tìm thấy những di vật và giấy tờ mang tên liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Từ những kỷ vật tưởng như đã ngủ yên gần sáu thập kỷ, một câu chuyện tình đẹp mà day dứt cũng dần được hé lộ.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, chị Nguyễn Thị Mâu là nữ thanh niên xung phong của xã, ngày ngày gánh nước, tiếp tế lương thực cho đơn vị của anh Quên. Giữa bom đạn, họ gặp nhau, cảm mến nhau bằng những điều bình dị nhất. Những cánh thư tay vội vã, những lời hỏi thăm, động viên nhau vượt qua gian khổ đã nuôi lớn một tình yêu trong trẻo giữa khói lửa chiến tranh.

Trước khi lên đường tham gia chiến dịch Mậu Thân năm 1968, anh Quên nắm tay người con gái mình yêu và hẹn:

“Anh đánh thắng trận này, anh sẽ về cưới em”

Chị Lệ mỉm cười gật đầu: “Em sẽ đợi.”

Một người hứa sẽ trở về.

Một người hứa sẽ đợi.

Nhưng chiến tranh quá khốc liệt. Người lính trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Giấy báo tử được gửi về quê hương, khép lại một cuộc đời tuổi đôi mươi. Chỉ có chị Mâu là chưa bao giờ khép lại lời hẹn năm ấy. Bất chấp năm tháng trôi qua, bất chấp mái tóc dần bạc trắng, chị vẫn giữ trong tim niềm tin mong manh rằng biết đâu một ngày nào đó, anh sẽ trở về. Chị không lấy chồng, lặng lẽ sống cùng ký ức và lời hứa của tuổi trẻ.

Gần 60 năm chờ đợi, đó không chỉ là sự thủy chung, mà còn là minh chứng cho một tình yêu không cần hôn thú, không có lễ cưới, cũng chẳng có lời thề trước đông người. Chỉ có vài lá thư tay, một lời hẹn giữa thời chiến và một trái tim son sắt đợi chờ suốt cả cuộc đời.

Hôm nay, khi hài cốt của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên được tìm thấy và trở về với đất mẹ, có lẽ lời hứa năm xưa cuối cùng cũng được khép lại.

Anh đã trở về… chỉ là muộn gần sáu mươi năm.

Có những cuộc tình không có một cái kết trọn vẹn, nhưng lại khiến cả một đời người phải cúi đầu xúc động. Bởi giữa dòng chảy của thời gian, có những lời hứa chưa bao giờ cũ, có những người vẫn đợi nhau đến hết một kiếp người.

Đó là câu chuyện có thật, khiến bất cứ ai nghe cũng không khỏi nghẹn lòng. Nhưng bên cạnh những cuộc đoàn tụ ấy, vẫn còn biết bao cuộc đợi chờ chưa có hồi kết.

Tôi lại nhớ đến bác trai của mình – một người lính đã anh dũng hi sinh trên chiến trường chống Mỹ. Đến hôm nay, sau bao nhiêu năm đất nước hòa bình, gia đình vẫn chưa tìm được nơi bác yên nghỉ. Chỉ còn lại những tấm bằng Tổ quốc ghi công, vài bức ảnh cũ và nỗi nhớ chưa bao giờ vơi.

Còn bác gái… năm nay đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, lưng cũng đã còng, nhưng mỗi khi nghe tin ở đâu có đợt quy tập hài cốt liệt sĩ, bác lại lặng lẽ dõi theo. Trong sâu thẳm trái tim mình, bác vẫn nuôi một niềm hy vọng: biết đâu một ngày nào đó, bác sẽ được đón người thương trở về.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng có những cuộc chia ly vẫn chưa thể khép lại. Có những người lính đã hoàn thành sứ mệnh với Tổ quốc, nhưng vẫn còn những người vợ, người mẹ, người thân âm thầm sống trọn một đời trong sự chờ đợi.

Sự trở về của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên sau gần 60 năm không chỉ làm ấm lòng một gia đình, mà còn thắp lên hy vọng cho biết bao người vẫn ngày đêm mong ngóng tin người thân. Mong rằng sẽ có thêm nhiều phép màu, để những người lính còn nằm lại đâu đó trên khắp các chiến trường năm xưa sẽ sớm được trở về với đất mẹ, với quê hương và với vòng tay của gia đình.

Bởi sau tất cả, điều đau lòng nhất của chiến tranh không chỉ là sự hy sinh, mà còn là những cuộc đợi chờ kéo dài suốt cả một đời người.

(Hoàng Thị Huyền- BTCĐ xóm Quang Trung)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn