Người có công giúp đỡ cách mạng

Đồi Cô Ích – Nơi đá cũng mang ký ức

Có những ngọn núi được biết đến bởi vẻ đẹp của mây trời. Có những đỉnh đồi được nhắc nhớ bởi cảnh sắc thiên nhiên. Riêng Đồi Cô Ích, trên mặt trận Vị Xuyên, người ta nhớ đến bởi một điều khác: nơi ấy từng giữ lại tuổi xuân của biết bao người lính.

Lạng Sơn09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồi Cô Ích – Nơi đá cũng mang ký ức

Có những ngọn núi được biết đến bởi vẻ đẹp của mây trời. Có những đỉnh đồi được nhắc nhớ bởi cảnh sắc thiên nhiên. Riêng Đồi Cô Ích, trên mặt trận Vị Xuyên, người ta nhớ đến bởi một điều khác: nơi ấy từng giữ lại tuổi xuân của biết bao người lính.

Nếu đứng trên Đồi Cô Ích hôm nay, khó ai có thể hình dung rằng hơn bốn mươi năm trước, nơi đây từng là một trong những trận địa khốc liệt của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Màu xanh của cây rừng đã che lấp những hố bom, cỏ non đã phủ kín những đoạn chiến hào, nhưng ký ức về những ngày khói lửa vẫn chưa bao giờ rời khỏi mảnh đất này.

Các cựu chiến binh thường nói với nhau rằng, Vị Xuyên có những ngọn đồi không bao giờ ngủ. Đồi Cô Ích là một trong số đó. Ban ngày hứng chịu những trận pháo cấp tập, ban đêm lại đối mặt với những cuộc giằng co quyết liệt để giữ từng mét chiến hào. Sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một tiếng nổ.

Ở nơi ấy, người lính không đếm ngày bằng lịch.

Họ đếm bằng những trận pháo.

Đếm bằng những lần thay quân.

Đếm bằng những người đồng đội không còn trở về sau mỗi trận đánh.

Có những buổi sáng, người vừa cùng nhau ăn vội nắm cơm đã nằm lại khi mặt trời chưa kịp lên cao. Có những buổi chiều, chiến hào vừa được gia cố thì lại bị bom đạn san phẳng. Và cũng có những đêm, cả ngọn đồi chỉ còn vang lên tiếng gọi đồng đội giữa khói bụi và mùi thuốc súng.

Chiến tranh ở Cô Ích không chỉ thử thách sức mạnh của con người, mà còn thử thách lòng can đảm.

Bởi phía trước là bom đạn.

Phía sau là Tổ quốc.

Không ai được phép lùi.

Chính vì thế, những người lính trẻ đã chọn ở lại với ngọn đồi. Họ giữ từng đoạn hào, từng ụ súng, từng phiến đá bằng tất cả ý chí của người lính Cụ Hồ. Họ hiểu rằng, nếu mất trận địa, đồng nghĩa với việc chủ quyền biên giới bị đe dọa. Và vì thế, sự hy sinh trở thành điều họ sẵn sàng chấp nhận.

Nhiều người đã mãi mãi nằm lại trên Đồi Cô Ích.

Không có lời từ biệt.

Không có vòng tay người thân.

Chỉ có đồng đội lặng lẽ phủ lên tấm tăng, rồi tiếp tục bước vào trận đánh.

Đó là sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Nhưng cũng chính từ sự khắc nghiệt ấy, phẩm chất của người lính Việt Nam càng tỏa sáng.

Hôm nay, Đồi Cô Ích đã trở lại bình yên. Những bước chân hành hương của cựu chiến binh, thân nhân liệt sĩ và những người trẻ nối nhau tìm về. Họ không đến để ngắm cảnh. Họ đến để lắng nghe.

Lắng nghe tiếng gió thổi qua những triền đá.

Lắng nghe câu chuyện của những người lính đã gửi tuổi xuân lại nơi đây.

Và lắng nghe chính trái tim mình trước sự hy sinh lớn lao của một thế hệ.

Có người cúi xuống nhặt một viên đá mang về làm kỷ niệm. Có người đứng rất lâu không nói một lời. Bởi ở Đồi Cô Ích, mỗi viên đá đều có thể là chứng nhân của một trận đánh, mỗi tấc đất đều có thể đã thấm máu của những người đã ngã xuống.

Thời gian có thể làm mờ dấu tích chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa ký ức. Đồi Cô Ích vẫn ở đó, lặng lẽ giữa đại ngàn Vị Xuyên, như một người lính già âm thầm canh giữ biên cương và gìn giữ ký ức của dân tộc.

Để mỗi người khi đặt chân đến nơi này đều hiểu rằng: hòa bình hôm nay không chỉ được xây dựng bằng mồ hôi của hiện tại, mà còn được đánh đổi bằng máu của những người đã nằm lại trên những ngọn đồi như Cô Ích.

Và vì thế, Đồi Cô Ích không chỉ là một địa danh.

Đó là một trang sử.

Một chứng nhân.

Một lời nhắc nhở không bao giờ cũ về giá trị của độc lập, chủ quyền và hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn