ĐỒI CỌ VÀ CẬU BÉ
Một góc nhìn từ đồi cọ đã giúp cậu bé nhận ra vẻ đẹp của quê hương Hy Cương.
Tuấn sinh ra ở Hy Cương, nhưng luôn nghĩ đồi cọ chỉ là một phần rất bình thường của quê hương.
Cho đến một hôm, trường tổ chức cuộc thi viết về nơi mình yêu nhất.
Cậu đi khắp xã để tìm ý tưởng.
Khi đứng trên đồi cọ nhìn xuống, Tuấn thấy những mái nhà nhỏ nép mình dưới chân núi Nghĩa Lĩnh, những con đường sạch sẽ uốn quanh cánh đồng, xa xa là dòng người hành hương về Đền Hùng.
Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được vẻ đẹp của chính nơi mình lớn lên.
Bài văn của Tuấn kết thúc bằng một câu:
"Đồi cọ không cao, nhưng đủ để em nhìn thấy quê hương mình rộng lớn."
Bài viết ấy đạt giải.
Nhưng điều quý giá hơn là từ hôm đó, Tuấn không còn xem Hy Cương là một nơi bình thường nữa.



