ĐÔI CÔNG SỰ BẰNG ĐẤT ĐỒNG QUÊ HƯƠNG
ĐÔI CÔNG SỰ BẰNG ĐẤT ĐỒNG QUÊ HƯƠNG
Trận địa phòng không bảo vệ nhà máy thủy điện Thác Bà những ngày cuối năm luôn chìm trong làn sương mù lạnh buốt. Tiểu đội nữ dân quân tự vệ của chị Bình được giao nhiệm vụ đắp các ụ đất công sự cho pháo thủ chiến đấu. Bàn tay các chị vốn quen dệt vải, cấy cày nay dũng cảm cầm cuốc, xẻng bới từng tảng đất cứng như đá hộc. Dù đôi tay có phồng rộp, rớm máu vì sương giá, không một ai than vãn hay xin nghỉ một phút giây nào cả. Chị Bình vừa cuốc đất vừa bắt nhịp cho chị em hát những bài ca quan họ quê hương Kinh Bắc ngọt ngào, đằm thắm. "Đắp ụ cho cao, chắn bom cho khéo để các anh bắn rơi thật nhiều thần sấm máy bay Mỹ nghe các chị em!" – chị hô. Những bức tường đất cao quá đầu người dần dần hình thành, vững chãi như một chiến lũy kiên cường bảo vệ dòng điện Tổ quốc. Trưa hôm ấy, một loạt bom phản lực địch lao xuống xé toạc bầu trời, đất đá bay mù mịt khắp cả trận địa phòng không. Nhờ có những đôi công sự bằng đất được đắp chắc chắn, toàn bộ lực lượng pháo thủ đều an toàn bám trụ chiến đấu. Khẩu đội pháo vút lên kiêu hãnh phun lửa, bắn hạ ngay một máy bay giặc Mỹ trước sự thán phục của nhân dân đồng nội. Bức tường đất của những cô gái thời hoa lửa ấy mãi là biểu tượng của tình quân dân cá nước son sắt trọn đời.



