Đội dân công hỏa tuyến (1)
Những năm tháng chiến tranh gian khó, ở một làng quê ven sông có cô gái tên Hạnh. Cô mồ côi cha từ nhỏ, sống cùng mẹ trong căn nhà tranh đơn sơ. Tuy cuộc sống vất vả, Hạnh luôn chăm chỉ, hiền lành và sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Khi quê hương bước vào thời khói lửa, Hạnh xin tham gia đội dân công hỏa tuyến của xã. Công việc của cô là gánh gạo, tải thuốc men và đưa thư ra các điểm tập kết. Ban ngày làm ruộng, đêm đến cô lại cùng đồng đội lặng lẽ lên đường. Con đường đi qua cánh đồng rộng, nhiều đoạn trống trải rất nguy hiểm. Vì thế mọi người thường đi trong đêm tối. Hạnh luôn mang theo chiếc đèn dầu nhỏ che kín bằng tấm vải đen để soi lối khi cần. Từ xa nhìn lại, ánh đèn thấp thoáng giữa đồng đêm như một bông hoa lửa đang trôi trong gió. Một lần, sau cơn mưa lớn, con đường chính ngập sâu không thể đi qua. Trong khi đó, chuyến thuốc men cần đến gấp cho trạm xá phía trước. Hạnh liền dẫn cả đội men theo bờ mương nhỏ mà cô quen thuộc từ thuở bé. Nhờ sự nhanh trí ấy, chuyến hàng vẫn đến nơi đúng lúc. Khi trở về, đôi vai cô hằn đỏ vì gánh nặng, chân lấm đầy bùn đất. Nhưng Hạnh chỉ cười: “Còn giúp được là còn vui.” Từ đó, bà con trong làng gọi cô là “bông hoa lửa giữa cánh đồng”. Không phải vì cô thích nổi bật, mà bởi cô đã thắp lên niềm tin bằng sự bền bỉ và tận tụy. Sau ngày hòa bình, Hạnh trở thành cán bộ y tế thôn, tiếp tục chăm lo cho người dân. Câu chuyện về cô nhắc rằng trong thời hoa lửa, những con người bình dị đã góp sức âm thầm để làm nên ngày mai yên bình.



