Đội dân công hỏa tuyến
Vào những năm tháng chiến tranh gian khổ, tại một làng quê ven biển có cô gái tên Mai. Cha ra trận từ sớm, mẹ tần tảo nuôi con. Thấy quê hương ngày đêm chịu bom đạn, Mai xin tham gia đội dân công hỏa tuyến khi vừa mười bảy tuổi.
Công việc của Mai là gánh gạo, tải đạn và chăm sóc thương binh. Những con đường cát trắng ban ngày yên bình, nhưng đêm xuống lại rực sáng bởi pháo sáng và tiếng bom rền. Mỗi lần lên đường, Mai cùng đồng đội buộc khăn đỏ trên đầu để nhận ra nhau trong bóng tối. Từ xa nhìn lại, những chiếc khăn đỏ lay động như những bông hoa cháy sáng giữa đêm đen, nên người dân gọi đó là “hoa lửa”.
Một lần, kho lương thực của đơn vị bị trúng bom, lửa cháy dữ dội. Nếu không kịp cứu, toàn bộ số gạo dành cho bộ đội ngoài mặt trận sẽ mất hết. Không chút do dự, Mai cùng mọi người lao vào dập lửa, chuyền từng bao gạo ra ngoài. Khói cay xè mắt, tay chân bỏng rát, nhưng không ai lùi bước. Nhờ sự gan dạ ấy, kho lương thực được giữ lại gần như nguyên vẹn.
Sau chiến tranh, Mai trở về quê, trở thành cô giáo làng. Mỗi buổi học, cô thường kể cho học trò nghe về những ngày tháng gian nan nhưng đầy tình người. Cô nói rằng hoa lửa không chỉ là ngọn lửa của chiến tranh, mà còn là ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí và niềm tin.
Năm tháng qua đi, mái tóc Mai đã bạc, nhưng trong mắt học trò, cô vẫn là bông hoa lửa đẹp nhất của quê hương năm nào.



