Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐỐI ĐẦU VỚI SƯ ĐOÀN 1 BỘ BINH “ANH CẢ ĐỎ” CỦA MỸ

Trong trận chiến ác liệt kéo dài gần suốt một ngày, đơn vị kiên cường bám trụ công sự, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của bộ binh và thiết giáp Mỹ trên tuyến Quốc lộ 13 gần khu vực Bình Long. Nhờ hệ thống công sự vững chắc và hỏa lực chống tăng hiệu quả, quân ta bắn hỏng nhiều xe bọc thép M113 armored personnel carrier, buộc đối phương phải rút lui dù nhiều lần liều mạng quay lại kéo xe. Chiến thắng này góp phần bảo vệ hậu cứ và cơ quan chỉ huy chiến dịch ở khu vực Minh Hòa – Minh Thạnh, đồng thời t

Lai Châu10/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chúng tôi chui lòn qua những thân cây ngã rạp. Trườn người trên những lớp lá xanh rơi rụng tả tơi dày đặc trên mặt đất đến được chiến hào nơi tiếp giáp giữa hai đại đội 1 và 2. Anh em thoạt thấy tôi đã hoan hô thủ trưởng. Được sự chào hỏi giữa chiến trận của những đồng đội tôi thấy mát lòng hởi dạ. Nhìn anh em người nào người nấy đầu tóc tay chân mặt mũi phủ đóng một lớp bụi dày. Quần áo te tua mồ hôi trộn lẫn cát bụi...

- Sao thủ trưởng ra đây?

- Ra bắt mấy cậu chia phần. Không cho tớ chấm mút tí nào sao? Bọn Mỹ ấy mà.

Cả bọn lại cười. Tiếng cười hồn nhiên của những con người gan lì, coi thường cái ác liệt của bom đạn lửa khói. Điều này động viên củng cố lòng tin của tôi ở họ. Nhất định họ và tôi sẽ đứng vững trên tuyến lửa này.

Điều làm tôi hết sức vui mừng, đó là cuộc chiến đấu diễn ra ác liệt từ sáng đến giờ chỉ có một chiến sĩ hy sinh, vài người bị thương không nặng lắm đã được băng bó chu đáo. Không ai chịu rời trận địa. Thật ra có rời không thể đi đâu. Không nơi nào chắc chắn và an toàn bằng bám lấy công sự. Thường ngày trong huấn luyện câu động viên của các chỉ huy: “Đổ mồ hôi nhiều trên bãi tập ít đổ máu trên chiến trường”. Còn ở đây anh em động viên nhau: “Đổ mồ hôi đào công sự ít đổ máu khi lâm chiến”. Cả hai rất đúng. Nếu không có những công sự vững chắc thế này thì thương vong bộ đội sẽ nhân lên gấp nhiều lần.

Lúc này cuộc chiến đấu dịu đi một chút. Mật độ phi pháo giảm nhiều. Chưa có một xe thiết giáp và một tên lính Mỹ nào vượt qua khỏi phạm vi khống chế của đạt đội 1 và 2. Hướng đại đội 3 yên tỉnh. Hơn 20 phút trước đây khoảng vài mươi tên Mỹ rị mọ từng bước tiếp cận ta thăm dò được anh em nổ súng đón chào rất “rôm rả”. Cả bọn lôi những tên chết và bị thương cong đuôi tháo chạy một mạch ra lộ 13. Tại đây chúng dùng pháo bắn thẳng trên xe tăng nả liên hồi vào mép rừng trả đũa. Như chúng tôi dự kiến, hướng này Mỹ nghi binh kềm chế ta.

Theo hướng tay chỉ của một trung đội trưởng tôi nhận rõ 4 chiếc M113 lù lù trên lộ đỏ bị bắn hỏng nằm đó. Một số chiếc khác được chúng móc kéo chạy lui về phía sau. Những chiếc đang còn bỏ lại vì hỏa lực ta chế áp phong tỏa nên chưa làm gì được. Chúng chỉ lôi được các xác chết trong xe. Cạnh mé rừng một số nón sắt bọn Mỹ lăn lóc rải rác cùng nhiều băng đạn AR15 vung vãi khắp nơi. Đồng chí Quán đại đội trưởng đại đội 1 với giọng rụt rè như có lỗi vì không ghìm được xác để chúng cướp được mang đi. Tôi động viên khích lệ anh em: “Có càng tốt. Không cũng chẳng sao. Điều hệ trọng ghìm được đầu chúng lại xem như thắng lợi”.

Chiếc đồng hồ vô tội vạ chỉ vì một chút bực bội khó chịu tôi đã đập nát, bây giờ không biết đã mấy giờ. Nghĩ mình dại, nóng nảy chỉ thiệt cho mình. Ngay tại mép rừng nhìn thấy mặt trời đã nghiêng bóng tôi đoán mò khoảng ba giờ chiều.

Tôi căn dặn các đồng chí chỉ huy là bọn Mỹ tạm ngưng tấn công chốc lát, chắc chúng có chủ định gì đây. Thời gian đến tối còn dài. Chúng có thể tập trung tiến hành từ một đến hai đợt không chừng. Động viên anh em cố giữ đến tối.

Sức chiến đấu của ta hình như còn nguyên vẹn. Tôi cho điều đạn B40, B41 và đạn con từ hướng đại đội 3 sang bổ sung.

Đúng như dự đoán, đợt tấn công thứ tư quân Mỹ bắt đầu bằng những “bản nhạc” pháo binh cấp tập dồn dập. Máy bay chiến đấu phản lực và loại có động cơ cánh quạt AĐ6 không thấy xuất hiện, chỉ còn cặp trực thăng vũ trang và chiếc trinh sát L19 hoạt động. Đợt pháo chuẩn bị này chỉ kéo dài 5 phút. Thiết giáp và bộ binh Mỹ tràn qua lộ đỏ. Lần này chúng không tiến theo trục lộ mà dồn hỏa lực vào trận địa ta. Hàng chục khẩu trọng liên, đại liên trên xe bọc thép bắn như mưa tưới nước vào ven rừng. Té ra chúng tấn công đợt này nhằm yểm trợ một số xe M113 còn “lành lặn” liều mạng xông vào kéo những chiếc xe bị bắn hỏng lôi đi. Bị ta phản kích hỏa lực ác liệt, ý chúng không thành. 4 xác xe vẫn còn đó.

Quân Mỹ bỏ cuộc, đành dắt díu nhau bỏ chạy về Bình Long.

Chúng tôi toàn thắng. Điều quan trọng không phải diệt số lượng lính là phương tiện thiết giáp của chúng nhiều hay ít, thu bao nhiêu vũ khí, mà là đánh lui không để quân Mỹ thực hiện ý định tấn công bất ngờ vào hậu cứ của hướng chủ yếu và cơ quan chỉ huy chiến dịch khu Minh Hòa - Minh Thạnh.

Chúng tôi tham gia đợt 1 chiến dịch Tết Mậu Thân bằng chiến thắng này(1).

Bên kia đầu dây nói giọng quen thuộc của trung đoàn trưởng có vẻ hồi hộp hỏi tôi kết quả ra sao? Tôi báo cáo với đồng chí và ban chỉ huy cùng cơ quan tham mưu những nét lớn diễn biến cuộc chiến đấu gần suốt cả ngày. Kết quả lớn nhất là thực hiện được ý đồ chỉ đạo và mệnh lệnh tác chiến của trên. Cụ thể số lượng Mỹ chết và bị thương thấy nhiều, con số không nắm chắc. Đề nghị bộ phận kỹ thuật Miền theo dõi thông báo lại. Riêng xe 113 Mỹ bỏ lại 4 chiếc. Đài quan sát báo chúng kéo đi 6 chiếc. Tôi nghe tiếng gặng hỏi có vẻ không tin. Tôi lấy làm lạ cho những ai đó khi bom rơi đạn nổ họ “ẩn ẩn hiện hiện” cách trận địa chúng tôi những hai đến ba nghìn mét, thậm chí không hề nghe được một lời động viên khích lệ (trừ trung đoàn trưởng). Vừa im tiếng súng thì họ lên giọng gay gắt. Họ có thể không tin qua lời nói của tôi, nhưng họ không thể phủ nhận một cách ác ý với máu và mồ hôi, sự chịu đựng quá sức con người của cán bộ và chiến sĩ vốn trong biên chế dưới quyền họ. Những con người đầm mình trong khốc liệt của bom đạn suốt 10 tiếng đồng hồ. Máu và mồ hôi của hàng chục chiến sĩ hy sinh và bị thương (trong đó có đại đội trưởng Quán, anh bị thương trong đợt tấn công cuối cùng của quân Mỹ sau khi gặp tôi ngay tại chiến hào đại đội). Điều đó làm nên chiến tích và công lao thuộc về họ. Họ được cất nhắc và khen thưởng. Còn những kẻ lăn lộn trong lửa đạn thì... Không được “xơ múi” gì.

Tôi quát lại trong điện thoại: “Ai không tin xuống đây. Tôi sẽ dẫn ra mấy chiếc xe đó dí tận tay nhìn tận mắt để... Nghiên cứu tính năng tác dụng của nó, chứ ngồi một chỗ không rõ hơn đâu”. Thêm một điều lạ nữa là không một lời hỏi thăm chuyện thương vong của bộ đội. Mọi việc tự chúng tôi lo liệu. Tôi nói với chính trị viên: “Sao người ta vô tâm thế nhỉ?”.

Mục tiêu hấp dẫn tôi là 4 chiếc M113 lù lù nằm mép cạnh lộ đỏ. Thứ này Mỹ tốn không ít sinh mạng quyết kéo đi cho bằng được nhưng không thành công. Không phải Mỹ tiếc gì đến những đống sắt trở thành phế liệu cho các lò nấu thép, mà Mỹ tối kỵ không để xác xe, xác lính lại trận địa. Dù giá nào cũng không để lọt vào tay đối phương. Thế mà lần này nó đang trước mặt tôi. Tôi chứng kiến uy lực kinh hồn của các quả đạn chống tăng. Tôi và anh em có mặt không phân biệt chiếc nào bị ĐKZ bắn, chiếc nào bị B40 B41 hạ. Chiếc nào cũng có lỗ thủng to bằng cái thúng. Vỏ thép của xe M113 khá dày khoảng 2 đến 3 centimet. Thế mà quả đạn nổ khoét thành một lỗ to đến khiếp. Đường kính phải 70 đến 80 centimet. Nhũ thép bị nóng chảy đông đặc dài bằng gang tay trông như nhũ đá trong các hang động. Bọn Mỹ trong xe chắc bị cháy đen. Không ai sức nào chịu nổi độ nóng trên hàng nghìn độ C làm cho thép phải nóng chảy. Mỗi xe M113 ngoài tên lái, xạ thủ đại liên hay trọng liên (có xe gắn cả ĐKZ) còn 6 hay 7 lính ngồi bên trong phía sau được che chắn bởi thùng xe bằng thép dày, dù là đạn trọng liên không thể xuyên thủng. Cả 4 chiếc đều bị bắn như thế. Không chiếc nào bốc cháy như ta thường thấy trong phim. Anh em đài quan sát báo lại vì không đủ xe cứu thương Mỹ phải dùng xe tải để chở thương binh và xác chết về Bình Long.

Trời sập tối. Tôi quay về hầm chỉ huy. Trung đoàn trưởng nóng ruột chờ tôi bên máy điện thoại. Ông hỏi tôi vừa đi đâu về? Tôi trả lời là đi dạo buổi chiều để đón gió đêm. Ông nói giọng dịu lại: “Đừng giận, ai đó không tin nhưng mình thì tin. Cậu oán tớ làm gì. Bây giờ cậu chuyển tiểu đoàn về nơi cũ phía Tây lộ đỏ. Tối nay bàn giao mọi việc cho tiểu đoàn phó và ban chỉ huy. Sáng mai cậu trở về vị trí công tác cũ: tham mưu phó trung đoàn”.

Tôi không chút vui mừng phấn khởi với chức danh này. Nó vốn cái ghế của tôi ngồi trước đây 2 năm. Bây giờ trở lại tôi xem như... “không có gì mới”. Ngược lại bị tước quyền trực tiếp chiến đấu trở thành anh chàng thò thụt lấp ló phía sau. Có nhiệt tâm cũng chỉ là chú lính đánh mồm. Tệ hơn, người ta sẽ coi như tên “đầu sai” chỉ đâu làm đấy với những chuyện vặt “chạy cờ đóm điếu” cho các vị bề trên. Nếu “không biết điều” cứng cổ cứng đầu sẽ thành anh chàng bị thịt, người ta bỏ mặc xem không có anh trên đời. Anh cứ ngồi chơi xơi nước... suốt dài dài. Điều này đối với tôi không khác chi cực hình. Tôi không phải là kẻ có danh nhưng không thực. Ở tiểu đoàn làm đầu gà hơn được leo lên làm cái đuôi trâu. Tôi đã nếm mùi khi làm tham mưu phó trung đoàn 95B. Chỉ vì tôi không thể nói lên, hưởng ứng, hoan hô những cái gì đó khác với cái “tâm” của mình nghĩ. Tôi không thể biểu lộ hành động cử chỉ vốn tính mình không ưa thậm chí còn căm ghét.

Tôi không thấy một chút tia sáng nào le lói của niềm hy vọng tương lai khi phải về cơ quan tham mưu trung đoàn. Ở đấy đầy lòng đố kỵ tuy chỉ năm, ba người nhưng lại là vai vế hàng đầu trung đoàn. Tôi cảm thấy mình như cặp bánh xe chạy trên thanh ray thô nhám xù xì tạo ra quá nhiều ma sát, kềm hãm trớn chạy của xe tôi bất kỳ lúc nào cũng có thể người ta hất cho lộn nhào chỏng vó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn