ĐỐI ĐẦU VỚI SƯ ĐOÀN 1 BỘ BINH “ANH CẢ ĐỎ” CỦA MỸ
Trong trận chiến ác liệt kéo dài gần suốt một ngày, đơn vị kiên cường bám trụ công sự, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của bộ binh và thiết giáp Mỹ trên tuyến Quốc lộ 13 gần khu vực Bình Long. Nhờ hệ thống công sự vững chắc và hỏa lực chống tăng hiệu quả, quân ta bắn hỏng nhiều xe bọc thép M113 armored personnel carrier, buộc đối phương phải rút lui dù nhiều lần liều mạng quay lại kéo xe. Chiến thắng này góp phần bảo vệ hậu cứ và cơ quan chỉ huy chiến dịch ở khu vực Minh Hòa – Minh Thạnh, đồng thời t
| Chúng tôi chui lòn qua những thân cây ngã rạp. Trườn người trên những lớp lá xanh rơi rụng tả tơi dày đặc trên mặt đất đến được chiến hào nơi tiếp giáp giữa hai đại đội 1 và 2. Anh em thoạt thấy tôi đã hoan hô thủ trưởng. Được sự chào hỏi giữa chiến trận của những đồng đội tôi thấy mát lòng hởi dạ. Nhìn anh em người nào người nấy đầu tóc tay chân mặt mũi phủ đóng một lớp bụi dày. Quần áo te tua mồ hôi trộn lẫn cát bụi... - Sao thủ trưởng ra đây? - Ra bắt mấy cậu chia phần. Không cho tớ chấm mút tí nào sao? Bọn Mỹ ấy mà. Cả bọn lại cười. Tiếng cười hồn nhiên của những con người gan lì, coi thường cái ác liệt của bom đạn lửa khói. Điều này động viên củng cố lòng tin của tôi ở họ. Nhất định họ và tôi sẽ đứng vững trên tuyến lửa này. Điều làm tôi hết sức vui mừng, đó là cuộc chiến đấu diễn ra ác liệt từ sáng đến giờ chỉ có một chiến sĩ hy sinh, vài người bị thương không nặng lắm đã được băng bó chu đáo. Không ai chịu rời trận địa. Thật ra có rời không thể đi đâu. Không nơi nào chắc chắn và an toàn bằng bám lấy công sự. Thường ngày trong huấn luyện câu động viên của các chỉ huy: “Đổ mồ hôi nhiều trên bãi tập ít đổ máu trên chiến trường”. Còn ở đây anh em động viên nhau: “Đổ mồ hôi đào công sự ít đổ máu khi lâm chiến”. Cả hai rất đúng. Nếu không có những công sự vững chắc thế này thì thương vong bộ đội sẽ nhân lên gấp nhiều lần. Lúc này cuộc chiến đấu dịu đi một chút. Mật độ phi pháo giảm nhiều. Chưa có một xe thiết giáp và một tên lính Mỹ nào vượt qua khỏi phạm vi khống chế của đạt đội 1 và 2. Hướng đại đội 3 yên tỉnh. Hơn 20 phút trước đây khoảng vài mươi tên Mỹ rị mọ từng bước tiếp cận ta thăm dò được anh em nổ súng đón chào rất “rôm rả”. Cả bọn lôi những tên chết và bị thương cong đuôi tháo chạy một mạch ra lộ 13. Tại đây chúng dùng pháo bắn thẳng trên xe tăng nả liên hồi vào mép rừng trả đũa. Như chúng tôi dự kiến, hướng này Mỹ nghi binh kềm chế ta. Theo hướng tay chỉ của một trung đội trưởng tôi nhận rõ 4 chiếc M113 lù lù trên lộ đỏ bị bắn hỏng nằm đó. Một số chiếc khác được chúng móc kéo chạy lui về phía sau. Những chiếc đang còn bỏ lại vì hỏa lực ta chế áp phong tỏa nên chưa làm gì được. Chúng chỉ lôi được các xác chết trong xe. Cạnh mé rừng một số nón sắt bọn Mỹ lăn lóc rải rác cùng nhiều băng đạn AR15 vung vãi khắp nơi. Đồng chí Quán đại đội trưởng đại đội 1 với giọng rụt rè như có lỗi vì không ghìm được xác để chúng cướp được mang đi. Tôi động viên khích lệ anh em: “Có càng tốt. Không cũng chẳng sao. Điều hệ trọng ghìm được đầu chúng lại xem như thắng lợi”. Chiếc đồng hồ vô tội vạ chỉ vì một chút bực bội khó chịu tôi đã đập nát, bây giờ không biết đã mấy giờ. Nghĩ mình dại, nóng nảy chỉ thiệt cho mình. Ngay tại mép rừng nhìn thấy mặt trời đã nghiêng bóng tôi đoán mò khoảng ba giờ chiều. Tôi căn dặn các đồng chí chỉ huy là bọn Mỹ tạm ngưng tấn công chốc lát, chắc chúng có chủ định gì đây. Thời gian đến tối còn dài. Chúng có thể tập trung tiến hành từ một đến hai đợt không chừng. Động viên anh em cố giữ đến tối. Sức chiến đấu của ta hình như còn nguyên vẹn. Tôi cho điều đạn B40, B41 và đạn con từ hướng đại đội 3 sang bổ sung. Đúng như dự đoán, đợt tấn công thứ tư quân Mỹ bắt đầu bằng những “bản nhạc” pháo binh cấp tập dồn dập. Máy bay chiến đấu phản lực và loại có động cơ cánh quạt AĐ6 không thấy xuất hiện, chỉ còn cặp trực thăng vũ trang và chiếc trinh sát L19 hoạt động. Đợt pháo chuẩn bị này chỉ kéo dài 5 phút. Thiết giáp và bộ binh Mỹ tràn qua lộ đỏ. Lần này chúng không tiến theo trục lộ mà dồn hỏa lực vào trận địa ta. Hàng chục khẩu trọng liên, đại liên trên xe bọc thép bắn như mưa tưới nước vào ven rừng. Té ra chúng tấn công đợt này nhằm yểm trợ một số xe M113 còn “lành lặn” liều mạng xông vào kéo những chiếc xe bị bắn hỏng lôi đi. Bị ta phản kích hỏa lực ác liệt, ý chúng không thành. 4 xác xe vẫn còn đó. Quân Mỹ bỏ cuộc, đành dắt díu nhau bỏ chạy về Bình Long. Chúng tôi toàn thắng. Điều quan trọng không phải diệt số lượng lính là phương tiện thiết giáp của chúng nhiều hay ít, thu bao nhiêu vũ khí, mà là đánh lui không để quân Mỹ thực hiện ý định tấn công bất ngờ vào hậu cứ của hướng chủ yếu và cơ quan chỉ huy chiến dịch khu Minh Hòa - Minh Thạnh. Chúng tôi tham gia đợt 1 chiến dịch Tết Mậu Thân bằng chiến thắng này(1). |



