ĐÔI DÉP
BÙI VĂN CƯỜNG
Đôi dép cao su giản dị của Bác Hồ đã trở thành một hình ảnh huyền thoại. Đó là một đôi dép lốp ô tô bình thường, được Bác sử dụng trong suốt nhiều năm trời, đi khắp mọi nẻo đường từ chiến khu Việt Bắc đến khi về Hà Nội. Thời gian trôi qua, đôi dép đã cũ mòn. Quai dép bị tuột ra nhiều lần. Mỗi lần như vậy, Bác lại tự tay tìm một đoạn dây dù, một cái đinh nhỏ để đóng lại, sửa sang cho chắc chắn để đi tiếp. Các đồng chí phục vụ thấy vậy thì ái ngại, nhiều lần thưa với Bác: "Thưa Bác, đôi dép của Bác đã cũ quá rồi. Xin Bác cho chúng con đổi đôi dép mới ạ." Bác cười hiền, cầm đôi dép lên ngắm nghía rồi nói: "Nó vẫn còn đi tốt lắm các chú ạ. Một đôi dép mà phải vứt đi khi còn dùng được là lãng phí. Đất nước ta còn nghèo, chúng ta phải tiết kiệm từng chút một." Một lần, khi đi thăm một đơn vị bộ đội, thấy đôi dép của Bác quai đã đứt, được buộc lại bằng một sợi dây trông rất tội, đồng chí chỉ huy đơn vị liền tìm một đôi dép mới, mang đến xin được đổi cho Bác. Bác vui vẻ nói: "Bác cảm ơn chú. Nhưng đôi dép này là người bạn đồng hành của Bác đã nhiều năm rồi. Nó đã cùng Bác đi bộ đội, đi kháng chiến. Giờ nó hỏng một chút, mình sửa lại là đi được. Cũng như người chiến sĩ bị thương, ta cứu chữa để họ tiếp tục chiến đấu, chứ sao lại bỏ đi được?" Nói rồi, Bác chỉ vào đôi dép mới và bảo: "Chú hãy giữ đôi dép này lại, để tặng cho chiến sĩ nào có thành tích xuất sắc, hoặc chiến sĩ nào bị mất dép. Như thế có ý nghĩa hơn." Cứ như vậy, đôi dép cao su ấy đã gắn bó với Bác cho đến những ngày cuối đời, trở thành một biểu tượng bất tử cho đức tính giản dị, tiết kiệm và lòng thủy chung của Người.



