ĐÔI DÉP BÁC HỒ
Hành Trình Của Sự Giản Dị
Đôi Dép Cao Su: Hành Trình Của Sự Giản Dị
Ít có đôi dép nào trong lịch sử lại đi vào thơ ca, nhạc họa nhiều như đôi dép của Bác Hồ. Đó không phải là một đôi giày da sang trọng hay giày hiệu đắt tiền, mà chỉ là một đôi dép cắt từ lốp máy bay của quân đội Pháp bị ta quân dân ta bắn rơi tại chiến trường Việt Bắc năm 1947.Đôi dép "vạn dặm"Đôi dép ấy có quai to bản, đen bóng, được cắt gọt vừa vặn với bàn chân Bác. Suốt hơn 20 năm, từ chiến khu Việt Bắc kháng chiến gian khổ cho đến khi về Thủ đô Hà Nội hoa lệ, đôi dép ấy luôn là "người bạn" đồng hành thủy chung của Bác.Bác đi đôi dép ấy tiếp khách quốc tế, đi thăm những công trường đang xây dựng, và cả khi lội bùn xuống đồng cùng bà con nông dân. Nhiều vị khách nước ngoài khi nhìn thấy đôi dép cũ kỹ của vị Chủ tịch nước đã không khỏi ngạc nhiên và bày tỏ lòng ngưỡng mộ sâu sắc trước sự khiêm nhường ấy.Câu chuyện về những chiếc đinh sửa quaiSau nhiều năm sử dụng, đôi dép bắt đầu mòn vẹt và quai thường xuyên bị tuột. Có một lần, khi Bác đang đi thăm một đơn vị bộ đội, quai dép bỗng nhiên bị đứt. Các anh bảo vệ hốt hoảng định chạy đi tìm một đôi dép mới để Bác thay, nhưng Bác xua tay cười hiền hậu:
— "Các chú đừng lo, tìm cho Bác mấy cái đinh nhỏ và một mẩu dây thép là sửa được ngay thôi mà."Bác tự tay cầm chiếc búa nhỏ, đóng lại quai dép một cách cẩn thận rồi đi tiếp trong sự xúc động của các chiến sĩ. Một lần khác, khi các đồng chí giúp việc thấy dép đã quá cũ, lén cất đi để thay bằng một đôi dép mới, Bác biết được và nhẹ nhàng nhắc nhở:
— "Dép còn dùng được, sao lại bỏ đi? Đồng bào ta còn nhiều người nghèo, Bác dùng thế này là tốt lắm rồi."Biểu tượng của một tâm hồn lớnKhi Bác đi thăm các nước bạn, người dân quốc tế trìu mến gọi đó là "đôi dép thần kỳ". Họ không hiểu vì sao một đôi dép đơn sơ như thế lại có thể cùng Người đi qua biết bao cuộc hành trình vĩ đại, góp phần làm nên những kỳ tích của dân tộc Việt Nam.Đến tận những ngày cuối đời, đôi dép cao su ấy vẫn nằm dưới gầm giường của Bác, mòn vẹt gót chân nhưng sáng ngời một nhân cách.Ý nghĩa:
Câu chuyện về đôi dép của Bác không chỉ là bài học về tiết kiệm, mà còn là bài học về sự gần gũi. Bác muốn mình luôn giống như mọi người dân bình thường, để thấu hiểu và sẻ chia những gian khó của dân tộc
— "Các chú đừng lo, tìm cho Bác mấy cái đinh nhỏ và một mẩu dây thép là sửa được ngay thôi mà."Bác tự tay cầm chiếc búa nhỏ, đóng lại quai dép một cách cẩn thận rồi đi tiếp trong sự xúc động của các chiến sĩ. Một lần khác, khi các đồng chí giúp việc thấy dép đã quá cũ, lén cất đi để thay bằng một đôi dép mới, Bác biết được và nhẹ nhàng nhắc nhở:
— "Dép còn dùng được, sao lại bỏ đi? Đồng bào ta còn nhiều người nghèo, Bác dùng thế này là tốt lắm rồi."Biểu tượng của một tâm hồn lớnKhi Bác đi thăm các nước bạn, người dân quốc tế trìu mến gọi đó là "đôi dép thần kỳ". Họ không hiểu vì sao một đôi dép đơn sơ như thế lại có thể cùng Người đi qua biết bao cuộc hành trình vĩ đại, góp phần làm nên những kỳ tích của dân tộc Việt Nam.Đến tận những ngày cuối đời, đôi dép cao su ấy vẫn nằm dưới gầm giường của Bác, mòn vẹt gót chân nhưng sáng ngời một nhân cách.Ý nghĩa:
Câu chuyện về đôi dép của Bác không chỉ là bài học về tiết kiệm, mà còn là bài học về sự gần gũi. Bác muốn mình luôn giống như mọi người dân bình thường, để thấu hiểu và sẻ chia những gian khó của dân tộc



