ĐÔI DÉP BÁC HỒ – KHI SỰ GIẢN DỊ TRỞ THÀNH MỘT PHẨM CHẤT
Tác giả: Vũ Thị Ánh Nguyệt Lớp: K13B.GDTH Trường đại học Hải Dương
Trong rất nhiều hình ảnh về Chủ tịch Hồ Chí Minh, có một hình ảnh đã trở nên quen thuộc với nhiều thế hệ người Việt Nam: đôi dép cao su giản dị dưới chân Người. Không phải giày da sang trọng, cũng chẳng phải một món đồ đặc biệt. Chỉ là một đôi dép được làm từ chiếc lốp ô tô quân sự của quân đội Pháp bị bộ đội ta phục kích tại Việt Bắc năm 1947. Vậy mà đôi dép bình dị ấy đã theo Bác trong suốt nhiều năm, trên những con đường công tác, qua chiến khu, đồng ruộng và trong những chuyến đi thăm đồng bào, chiến sĩ.
Mười một năm trôi qua, đôi dép đã cũ. Các chiến sĩ cảnh vệ nhiều lần xin Bác đổi đôi dép mới, nhưng Bác vẫn không đồng ý bởi theo Người, đôi dép vẫn còn sử dụng được. Năm 1960, khi Bác đến thăm một đơn vị Hải quân, đôi dép lại bị tụt quai. Các chiến sĩ vội vàng sửa lại cho Người và tiếp tục đề nghị Bác thay dép mới. Bác chỉ nhẹ nhàng giải thích rằng đôi dép tuy cũ nhưng vẫn còn đi được, sửa lại là có thể tiếp tục sử dụng. Người nhắc nhở: “Ta phải tiết kiệm vì đất nước ta còn nghèo.”
Có lẽ điều khiến câu chuyện về đôi dép trở nên đặc biệt không nằm ở bản thân đôi dép. Điều đáng nhớ là cách một vị Chủ tịch nước nhìn nhận một vật dụng rất nhỏ bé trong cuộc sống. Bác không tiết kiệm vì Người thiếu thốn. Người tiết kiệm bởi Người hiểu rất rõ đất nước khi ấy còn nghèo, nhân dân còn nhiều khó khăn, mỗi thứ tưởng như nhỏ bé đều có giá trị. Với Bác, sự giản dị không phải là một cách để được người khác ca ngợi, mà là một phần trong lối sống và cách Người luôn nghĩ về nhân dân.
Có những bài học về đạo đức không cần bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi, chỉ một đôi dép cũ cũng đủ khiến chúng ta dừng lại và suy nghĩ. Trong cuộc sống hôm nay, khi việc mua sắm và thay đổi những món đồ cũ trở nên dễ dàng hơn, câu chuyện ấy càng khiến chúng ta hiểu rằng tiết kiệm không chỉ là giữ lại một món đồ, mà còn là biết trân trọng những gì mình đang có và biết nghĩ đến những người xung quanh.
Đôi dép của Bác đã cũ từ rất lâu, nhưng bài học mà nó để lại thì chưa bao giờ cũ. Có lẽ đó cũng là lý do một đôi dép cao su bình thường lại có thể trở thành một kỷ vật được nhiều thế hệ nhắc nhớ. Bởi thứ ở lại với thời gian không phải là giá trị vật chất của đôi dép, mà là một nhân cách sống giản dị, tiết kiệm và luôn đặt lợi ích của đất nước, của nhân dân lên trên sự tiện nghi của bản thân.



