Đôi dép bên bờ suối
Ông Tào Xuân Qưới, sinh năm 1940, quê xã Tây Đô, nhập ngũ năm 1965 và đến năm 1980 mới rời quân ngũ trở về quê hương. Mười lăm năm tuổi trẻ gắn với màu xanh áo lính là quãng thời gian dài đủ để chiến tranh in vào ký ức nhiều dấu vết. Nhưng giữa bao nhiêu chuyện đã qua, có một kỷ niệm rất nhỏ mà mỗi lần nhớ lại, ông vẫn thấy lòng mình chùng xuống.
Đôi dép bên bờ suối
Ông Tào Xuân Qưới, sinh năm 1940, quê xã Tây Đô, nhập ngũ năm 1965 và đến năm 1980 mới rời quân ngũ trở về quê hương. Mười lăm năm tuổi trẻ gắn với màu xanh áo lính là quãng thời gian dài đủ để chiến tranh in vào ký ức nhiều dấu vết. Nhưng giữa bao nhiêu chuyện đã qua, có một kỷ niệm rất nhỏ mà mỗi lần nhớ lại, ông vẫn thấy lòng mình chùng xuống.
Sau một trận đánh, đơn vị có một khoảng thời gian ngắn nghỉ lại bên một con suối. Những người lính vừa trải qua một đêm căng thẳng, ai cũng mệt rã rời. Quần áo lấm đất, đôi chân phồng rộp vì những chặng hành quân dài. Ông Qưới ngồi bên mép nước, tháo đôi dép cao su đã mòn đế, rửa sạch bùn đất rồi đặt lên một phiến đá hong nắng.
Bên cạnh ông là một người đồng đội còn rất trẻ. Đôi dép của anh đã rách một quai, không thể tiếp tục sử dụng. Ông Qưới lặng lẽ tháo một đoạn dây buộc từ chiếc ba lô, sửa lại quai dép cho bạn. Việc nhỏ đến mức chẳng ai nghĩ đó là một kỷ niệm, nhưng giữa những ngày chiến đấu thiếu thốn, một đoạn dây, một đôi dép lành lặn đôi khi cũng quý như một món quà.
Buổi chiều hôm ấy, khi đơn vị chuẩn bị tiếp tục hành quân, người đồng đội trẻ đi được vài bước rồi quay lại nhìn đôi dép. Ông Qưới chỉ cười, khoát tay bảo cứ đi. Chẳng ai nói thêm điều gì.
Sau này, ông không còn nhớ chính xác mình đã đi qua bao nhiêu con đường, bao nhiêu cánh rừng trong mười lăm năm quân ngũ. Ông cũng không nhớ đôi dép ấy đã theo mình đến khi nào. Chỉ nhớ hình ảnh hai người lính ngồi bên dòng suối, giữa một khoảng trời yên hiếm hoi sau trận đánh.
Năm 1980, ông trở về Tây Đô. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng ấy vẫn ở lại trong ông bằng những điều rất đỗi bình thường: một bữa cơm vội, một dòng suối trong, một bàn tay sửa lại quai dép cho đồng đội.
Có lẽ tình đồng chí, đồng đội thời chiến cũng giản dị như thế. Không cần những lời hứa lớn lao, chỉ cần trong lúc khó khăn, người này biết chìa tay về phía người kia. Để rồi nhiều năm sau, khi ngoảnh lại, điều còn nhớ nhất đôi khi không phải là tiếng súng của trận đánh, mà là một buổi chiều bình yên bên dòng suối và đôi dép cũ của những người lính năm nào.



