Đôi dép bên đường
Đôi dép bên đường
Đôi dép bên đường
Một trong những kỷ niệm nhỏ nhưng bác Nguyễn Văn Ly vẫn nhớ là chuyện đôi dép đã cũ trong những năm tháng quân ngũ. Bác kể: “Đi nhiều, đường đất đá nên dép nhanh hỏng lắm. Có hôm quai dép đứt mà chẳng có cái khác thay, tôi phải buộc tạm lại rồi đi tiếp.” Một người đồng đội nhìn thấy vậy đã lấy dây buộc giúp bác. Hai người vừa làm vừa trêu nhau rằng “đôi dép này chắc còn phải đi cùng nhau dài dài”. Bác Ly cười khi nhớ lại: “Ngày ấy thiếu thốn đủ thứ, nhưng anh em thương nhau nên chuyện gì cũng tìm cách giúp nhau.” Một đoàn viên nói: “Chỉ một đôi dép thôi mà lại gắn với cả một kỷ niệm đẹp về tình đồng đội.” Bác Ly gật đầu: “Đúng, những thứ nhỏ bé nhất đôi khi lại là thứ khiến người ta nhớ lâu nhất.” Qua câu chuyện, chúng tôi cảm nhận được sự giản dị, lạc quan của người lính giữa những năm tháng nhiều gian khó.



