Khác

👣 ĐÔI DÉP BÊN HIÊN NHÀ

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

👣 ĐÔI DÉP BÊN HIÊN NHÀ

Ngày lên đường, chàng trai tên Hải chỉ mang theo một chiếc ba lô cũ và đôi dép cao su mẹ mua cho. Trước lúc đi, mẹ ngồi bên hiên nhà cẩn thận buộc lại quai dép rồi dặn: “Đường chiến trường chắc sẽ nhiều gian khổ, con nhớ giữ gìn đôi chân.” Hải cười, ôm mẹ và nói: “Con đi rồi sẽ về.”

Đôi dép theo anh qua những cánh rừng, con suối và những con đường đầy bom đạn. Nó mòn dần theo những bước chân hành quân, nhưng Hải vẫn giữ gìn như một món quà của mẹ.

Trong đơn vị, Hải có một người bạn thân tên Nam. Hai người thường chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và cùng kể về quê nhà. Hải nói: “Hết chiến tranh, tôi sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.” Nam cười: “Còn tôi sẽ về cưới cô gái tôi thương.”

Nhưng chiến tranh không cho họ nhiều thời gian.

Trong một trận đánh, Hải bị thương nặng. Người đồng đội tìm thấy anh bên một con đường rừng. Hải cố tháo đôi dép cao su dưới chân, trao cho người bạn:

— Nếu tôi không về… mang đôi dép này về cho mẹ.

Người đồng đội nắm chặt tay Hải:

— Cậu tự mang về.

Nhưng Hải chỉ mỉm cười.

Anh đã nằm lại nơi ấy.

Nhiều năm sau, người đồng đội trở về quê Hải. Người mẹ lúc ấy đã già, mái tóc bạc trắng. Khi nhìn thấy đôi dép, bà nhận ra ngay.

Bà cầm đôi dép vào lòng, áp lên má rồi bật khóc.

— Nó vẫn giữ lời… nó mang về cho mẹ.

Người đồng đội nghẹn ngào:

— Anh ấy đã đi rất xa, bác ạ.

Bà nhìn ra con đường trước nhà, nơi ngày nào con trai từng bước đi.

— Xa đến đâu thì cũng là con tôi.

Từ đó, đôi dép được bà đặt ngay ngắn bên hiên nhà.

Nhiều năm trôi qua, người mẹ cũng về với con trai.

Căn nhà được sửa sang, nhưng đôi dép vẫn còn đó.

Một buổi chiều, đứa cháu nhỏ hỏi ông:

— Đôi dép này của ai vậy ông?

Người ông nhìn thật lâu rồi đáp:

— Của một người lính đã đi rất xa để chúng ta được sống những ngày bình yên.

Đứa trẻ không hiểu hết câu nói ấy.

Nhưng nhiều năm sau, khi lớn lên, nó mới hiểu rằng đôi dép cũ bên hiên nhà không chỉ là một kỷ vật.

Đó là dấu chân của một thế hệ.

Một thế hệ đã bước đi bằng những đôi dép giản dị, qua những con đường đầy bom đạn, để rồi có người trở về, có người mãi mãi nằm lại. Và chính những bước chân ấy đã mở đường cho chúng ta đi đến ngày hôm nay — một ngày không còn tiếng súng.

🇻🇳👣 Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng dấu chân của họ vẫn còn trên con đường lịch sử của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
👣 ĐÔI DÉP BÊN HIÊN NHÀ | Câu chuyện thời hoa lửa