ĐÔI DÉP CAO SU
Đôi dép cao su của anh Bình đã mòn vẹt gót. Anh không thay, dù đơn vị có cấp đôi mới. Anh nói: “Dép quen chân rồi.”
Một lần hành quân trong mưa, anh thấy đồng đội bị rách dép, chân phồng rộp. Không nói gì, anh đổi dép cho bạn, còn mình đi chân trần. Đường rừng đá sắc, bàn chân anh rớm máu.
Đến điểm trú quân, anh ngã sốt vì nhiễm trùng. Đôi dép cũ được giữ lại. Sau hòa bình, người đồng đội mang đôi dép ấy về, đặt lên bàn thờ anh. Đôi dép không còn đi được, nhưng đã đi trọn nghĩa đồng đội.



