ĐÔI DÉP CAO SU (2)
Những vật giản dị của thời chiến đã trở thành ký ức không thể phai mờ.

Đôi dép cao su của Thành đã mòn gần hết gót sau nhiều tháng hành quân dọc Trường Sơn. Có hôm dây dép đứt giữa đường, cậu lại ngồi bên vệ cỏ cặm cụi buộc lại rồi tiếp tục bước đi. Đồng đội thường đùa rằng đôi dép ấy còn “gan lì” hơn cả chủ của nó. Trong ba lô của người lính trẻ chẳng có gì quý giá ngoài vài bộ quần áo bạc màu và lá thư mẹ gửi từ quê nhà. Vậy mà mỗi lần nghỉ chân, Thành vẫn lau đôi dép sạch sẽ như giữ một báu vật. Với cậu, đó là người bạn đã cùng mình đi qua bao cánh rừng, con suối và những trận bom dữ dội. Nhiều năm sau hòa bình, Thành trở về quê với mái tóc đã điểm bạc. Đôi dép cao su cũ được ông treo cẩn thận nơi góc nhà như một phần tuổi trẻ chưa bao giờ mất đi. Mỗi lần nhìn thấy nó, ông lại nhớ về những tháng ngày hoa lửa đầy tự hào.



