Đôi dép cao su (2)
hiến sĩ Vinh đã mang đôi dép cao su ấy từ ngày nhập ngũ.
Đế dép mòn gần hết.
Quai dép được nối bằng một đoạn dây điện.
Người bạn cười:
– Dép thế này sao đi nổi?
Vinh nhìn xuống đôi dép.
– Nó đã cùng mình đi qua bao nhiêu chặng đường.
Chưa đến lúc bỏ.
Đêm hôm đó, đơn vị cơ động sang vị trí mới.
Con đường đầy hố bom.
Đôi dép cũ vẫn lặng lẽ theo bước người lính.
Sau ngày đất nước thống nhất, Vinh giữ lại đôi dép như một kỷ vật.
Mỗi lần nhìn chúng, ông lại nhớ đến những đồng đội đã không thể trở về.
Thông điệp: Có những kỷ vật bình dị lưu giữ cả một thời tuổi trẻ của một thế hệ.



