Đôi dép cao su
Đôi dép cao su
Một người lính trẻ có một đôi dép cao su đã cũ. Đôi dép theo anh qua nhiều con đường, từ những cánh rừng đến những chiến trường đầy bom đạn.
Có lần, trong lúc hành quân, một chiếc dép bị đứt. Anh dùng dây buộc lại rồi tiếp tục đi. Người đồng đội trêu: “Đôi dép của cậu chắc còn lâu mới chịu nghỉ”.
Anh cười: “Nó phải đi cùng tôi đến ngày trở về”.
Nhưng anh đã không trở về.
Sau chiến tranh, người đồng đội giữ lại đôi dép ấy. Ông mang nó về quê và trao cho gia đình người đã hy sinh.
Mẹ anh cầm đôi dép trên tay, lặng người hồi lâu. Bà nói: “Nó đi đôi dép này suốt những năm chiến đấu sao?”.
Người đồng đội gật đầu.
Đôi dép không có giá trị vật chất lớn, nhưng với gia đình, đó là kỷ vật vô giá. Nó lưu giữ dấu chân của một người lính đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Nhiều năm sau, đôi dép được đặt trong một góc trang trọng của gia đình. Mỗi lần nhìn thấy, mọi người lại nhớ đến người con, người anh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.


