Đôi dép cao su
Đôi dép của Bình đã mòn gần hết, quai nhiều lần được buộc lại bằng dây rừng. Anh nói đùa: “Nó theo tôi từ đầu chiến dịch đến giờ, chắc cũng muốn về đích.” Trong một lần vượt suối, dép tuột, trôi theo dòng nước. Bình đứng lặng, rồi cười: “Thôi, nó nghỉ rồi.” Đồng đội đưa cho anh đôi khác, nhưng anh vẫn nhớ đôi cũ. Với anh, đó không chỉ là vật dụng, mà là chứng nhân của từng bước hành quân. Sau này, khi hòa bình, anh mua một đôi dép mới, đặt lên bàn như kỷ niệm. Mỗi khi nhìn, anh nhớ về những ngày
Đôi dép của Bình đã mòn gần hết, quai nhiều lần được buộc lại bằng dây rừng. Anh nói đùa: “Nó theo tôi từ đầu chiến dịch đến giờ, chắc cũng muốn về đích.” Trong một lần vượt suối, dép tuột, trôi theo dòng nước. Bình đứng lặng, rồi cười: “Thôi, nó nghỉ rồi.” Đồng đội đưa cho anh đôi khác, nhưng anh vẫn nhớ đôi cũ. Với anh, đó không chỉ là vật dụng, mà là chứng nhân của từng bước hành quân. Sau này, khi hòa bình, anh mua một đôi dép mới, đặt lên bàn như kỷ niệm. Mỗi khi nhìn, anh nhớ về những ngày gian khó, nơi mỗi bước chân đều mang theo cả niềm tin và ý chí không lùi bước.


