Đôi dép cao su
Đôi dép của Bình đã theo anh suốt ba năm, từ ngày nhập ngũ. Ban đầu còn chắc chắn, về sau quai đứt nhiều lần, phải buộc lại bằng dây rừng. Đồng đội trêu: “Dép của cậu chắc cũng có quân hàm rồi.” Bình cười: “Nó đi còn nhiều hơn tôi.” Mỗi bước hành quân, dép in dấu trên đất, qua rừng, qua suối, qua những con đường đầy bom đạn. Có lúc trơn trượt, anh suýt ngã, nhưng vẫn giữ được thăng bằng. Một lần, đơn vị phải vượt suối trong đêm. Nước chảy xiết, lạnh buốt. Khi lên bờ, Bình nhận ra một chiếc dép đã tuột khỏi chân, bị cuốn trôi. Anh đứng lặng một lúc, nhìn theo dòng nước. “Thôi, nó nghỉ rồi,” anh nói, giọng nửa đùa nửa thật. Đồng đội đưa cho anh một đôi khác. Mới hơn, chắc chắn hơn. Nhưng khi xỏ vào, anh vẫn thấy thiếu thiếu. Không phải vì đôi dép cũ tốt hơn, mà vì nó đã đi cùng anh qua quá nhiều thứ. Sau chiến tranh, Bình trở về quê. Một ngày, anh đi chợ, thấy một đôi dép cao su giống hệt đôi cũ. Anh mua về, không mang, chỉ đặt lên bàn. Mỗi lần nhìn, anh lại nhớ đến những ngày gian khó, nhớ đến những người đã cùng anh đi một đoạn đường — có người không trở về. Đôi dép không chỉ là vật dụng. Nó là ký ức, là dấu chân của một thời không thể quên.



