Đôi dép cao su
rong đơn vị tôi có một anh lính tên Khải, người miền Trung, giọng nói nặng và nụ cười lúc nào cũng hiền. Thứ khiến mọi người hay trêu anh nhất là đôi dép cao su đã mòn gần hết gót mà anh vẫn không chịu thay.
Chúng tôi được phát giày mới, nhưng anh Khải cứ cất kỹ trong ba lô. Còn đôi dép cũ thì vẫn mang hằng ngày, dù trời lạnh hay đường đá sắc đến đâu.
Một lần tôi hỏi:
“Anh không sợ trượt chân à?”
Anh cười:
“Đôi dép này đi quen rồi. Với lại… của ba để lại.”
Hóa ra trước khi anh lên đường nhập ngũ, ba anh tháo đôi dép của mình đưa cho con trai, chỉ nói một câu: “Đi đâu cũng nhớ đường về.”
Từ đó, đôi dép trở thành thứ quý giá nhất của anh.
Những ngày hành quân dài, đôi dép ấy đã cùng anh đi qua bùn lầy, qua suối lạnh, qua những con đường rừng trơn trượt. Có lần dây dép đứt, anh ngồi buộc lại rất lâu, tỉ mỉ như sửa một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Một buổi chiều, đơn vị phải vượt qua một con suối sau trận mưa lớn. Nước chảy xiết, lạnh buốt. Chúng tôi nối dây, bám vào nhau để qua.
Đến lượt anh Khải bước xuống nước, một dòng nước mạnh bất ngờ ập tới. Chúng tôi kéo được anh lên bờ, nhưng khi anh nhìn xuống chân, chỉ còn lại một chiếc dép.
Anh đứng lặng vài giây, rồi cúi xuống sục tay vào dòng nước đục ngầu. Chúng tôi bảo anh thôi đi, nguy hiểm. Anh chỉ lắc đầu.
Cuối cùng anh không tìm được.
Chiều hôm đó, anh đi tiếp với một chiếc dép và một chiếc giày. Nhìn vừa buồn cười vừa buồn.
Đêm nghỉ chân, tôi thấy anh ngồi một mình, cầm chiếc dép còn lại lau rất lâu. Không nói gì.
Sáng hôm sau, anh lấy đôi giày mới trong ba lô ra mang.
Trước khi cất chiếc dép còn lại, anh nói khẽ:
“Chắc ba hiểu.”
Nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ hình ảnh người lính mang hai chiếc giày mới tinh bước đi trên con đường núi.
Nhưng trong ba lô anh, vẫn có một chiếc dép cao su cũ — như một nửa của con đường chưa bao giờ mất.


