Bài viết

Đôi dép cao su

Đôi dép cao su

Ninh Bình16/05/2026Lê Tuấn Anh (Sưu tầm) (Đoàn xã Thanh Lâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Ba là du kích già nhất trong đội. Ai cũng nhớ đôi dép cao su đã mòn gần hết của ông. Đôi dép ấy theo ông qua bao cánh rừng, bao trận càn, đến mức quai dép đứt rồi lại buộc bằng dây thép.

Một hôm, đơn vị nhận được đôi dép mới từ hậu phương gửi ra. Mọi người đều bảo ông Ba đổi dép mới đi cho đỡ đau chân.

Nhưng ông lắc đầu:

“Để cho tụi nhỏ đi hành quân, chân còn non.”

Đêm ấy trời mưa lớn, cả đơn vị phải di chuyển gấp sang khu vực khác. Đường rừng trơn trượt, nhiều chiến sĩ trẻ mệt lả. Ông Ba dù tuổi cao vẫn đi cuối cùng, vừa đi vừa động viên từng người.

Gần sáng, một chiến sĩ phát hiện chân ông Ba rớm máu vì đôi dép cũ đã bung mất đế. Cậu nghẹn giọng hỏi:

“Sao bác không mang dép mới?”

Ông chỉ cười hiền:

“Bác quen rồi. Mấy đứa còn phải đi xa hơn bác.”

Sau ngày đất nước hòa bình, đôi dép cao su cũ ấy được giữ lại trong một góc nhỏ của bảo tàng tỉnh. Nó chẳng phải thứ gì quý giá, nhưng ai nhìn cũng hiểu: có những con người đã sống giản dị và hy sinh thầm lặng như thế trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn