Đôi dép cao su
Ba của Thành hy sinh khi anh còn nhỏ. Kỷ vật duy nhất để lại là đôi dép cao su đã mòn gót.
Ngày lên đường nhập ngũ, mẹ trao đôi dép ấy cho Thành.
“Ba con từng đi khắp chiến trường bằng đôi dép này.”
Thành nâng niu đôi dép như báu vật. Dù đã cũ, anh vẫn mang theo trong mỗi chặng hành quân.
Một lần vượt suối mùa lũ, nước chảy xiết cuốn trôi ba lô của một đồng đội. Không chút do dự, Thành lao xuống cứu.
Anh kéo được người bạn lên bờ nhưng đôi dép của cha bị nước cuốn mất.
Đêm đó, Thành ngồi lặng rất lâu bên bờ suối.
Người đồng đội được cứu đến bên anh:
“Cậu mất kỷ vật vì tôi…”
Thành lắc đầu:
“Ba tôi chắc cũng muốn tôi làm vậy.”
Sau ngày đất nước thống nhất, Thành trở thành bác sĩ quân y. Trong tủ kính nhỏ ở phòng làm việc, anh đặt một đôi dép cao su mới do học trò tặng.
Mỗi lần nhìn đôi dép ấy, anh lại nhớ đến cha, nhớ những người lính đã sống giản dị mà kiên cường suốt những năm tháng thời hoa lửa.



