ĐÔI DÉP CAO SU
ĐÔI DÉP CAO SU
Ngày người lính trẻ tên Sơn lên đường, mẹ anh lấy một đôi dép cao su mới mua đặt vào ba lô cho con. Bà dặn: “Đường rừng nhiều đá, con nhớ đi cẩn thận.”
Sơn cười rồi nói:
“Mẹ cứ yên tâm. Con sẽ giữ đôi dép này thật lâu, để còn mang nó về.”
Những năm tháng chiến tranh trôi qua, đôi dép theo Sơn qua những con đường rừng, những trận mưa và những đêm hành quân dài. Đôi dép nhiều lần bị rách, anh lại tự tay vá lại rồi tiếp tục sử dụng.
Một người đồng đội hỏi:
“Dép cũ thế này sao không thay đôi khác?”
Sơn chỉ cười:
“Đây là dép mẹ mua cho tôi. Tôi muốn mang nó về nhà.”
Trong những lá thư gửi về, Sơn thường kể rằng anh nhớ mẹ và nhớ căn nhà nhỏ. Anh nói sau này hòa bình sẽ về, sẽ sửa lại mái nhà và đưa mẹ ra chợ.
Nhưng anh đã không kịp thực hiện lời hứa.
Trong một trận chiến, Sơn hy sinh. Người đồng đội tìm thấy đôi dép cũ trong hành trang của anh.
Sau ngày hòa bình, người đồng đội mang đôi dép về quê.
Người mẹ nhận lại, cầm đôi dép trong tay rồi ngồi lặng rất lâu.
Bà hỏi:
“Nó có đau không cháu?”
Người đồng đội cúi đầu:
“Anh ấy hy sinh rất dũng cảm, bác ạ.”
Người mẹ không hỏi thêm.
Bà chỉ lấy chiếc khăn lau sạch đôi dép rồi đặt bên di ảnh con.
Nhiều năm sau, đôi dép đã bạc màu, cao su đã cứng lại. Nhưng gia đình vẫn giữ nguyên.
Một đứa cháu nhỏ từng hỏi:
“Đôi dép cũ này của ai vậy bà?”
Bà kể rằng đó là đôi dép người chú mang theo ngày ra trận.
Đứa trẻ nhìn đôi dép thật lâu rồi nói:
“Sau này cháu sẽ giữ nó.”
Bà mỉm cười.
Thời gian có thể làm đôi dép cũ đi, nhưng không thể làm câu chuyện phía sau nó biến mất.
Đó là câu chuyện về một người lính trẻ đã mang theo tình yêu của mẹ trên từng bước chân, đi qua những năm tháng chiến tranh và để lại tuổi xuân của mình ở nơi không thể trở về.
Thời hoa lửa đã đi qua. Những bước chân hôm nay được đi trên những con đường bình yên, nhưng phía sau mỗi bước chân ấy vẫn là ký ức về những người đã từng bước đi và không bao giờ quay lại.


