Bài viết

ĐÔI DÉP CAO SU

Câu chuyện kể về đôi dép cao su giản dị của một người lính và tình đồng đội thiêng liêng trong những năm tháng chiến tranh. Sau hơn nửa thế kỷ, đôi dép ấy vẫn được một cựu chiến binh gìn giữ như một báu vật, nhắc nhớ về người đồng đội đã hy sinh và những năm tháng tuổi trẻ không thể nào quên.

Đồng Nai09/06/2026Huỳnh Trọng Nhân (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ở vùng quê yên bình, ông Phạm Văn Tài có một chiếc hộp gỗ mà ông luôn giữ gìn rất cẩn thận.

Bên trong là một đôi dép cao su đã mòn gần hết đế.

Nhiều người thắc mắc vì sao ông lại quý đôi dép cũ kỹ ấy đến vậy.

Ông chỉ nhẹ nhàng đáp:

"Đó là kỷ vật của người đồng đội đã cứu mạng tôi."

Năm 1972, ông Tài nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.

Những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ.

Bộ đội hành quân liên tục qua những cánh rừng, những con suối và những vùng đất bị bom cày xới.

Trong đơn vị, ông thân nhất với anh Nguyễn Văn Khánh.

Khánh lớn hơn ông vài tuổi, là người từng trải, luôn giúp đỡ những chiến sĩ trẻ mới vào quân ngũ.

Hai người thường chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô trong những chuyến hành quân dài ngày.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ di chuyển gấp qua một khu vực nguy hiểm.

Trời mưa rất lớn.

Đường rừng trơn trượt.

Nước suối dâng cao.

Trong lúc vượt suối, ông Tài không may bị dòng nước cuốn trôi.

Giữa dòng nước xiết, ông hoảng loạn và gần như kiệt sức.

Đúng lúc ấy, Khánh lao xuống dòng nước.

Bất chấp nguy hiểm, anh cố gắng kéo người đồng đội vào bờ.

Sau một hồi vật lộn với dòng nước dữ, cả hai cuối cùng cũng thoát nạn.

Từ hôm đó, ông Tài luôn coi Khánh như người anh ruột của mình.

Nhưng chiến tranh không cho phép họ mãi ở bên nhau.

Vài tháng sau, trong một trận chiến ác liệt, Khánh đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ.

Khi thu dọn tư trang của anh, đơn vị chỉ còn lại vài vật dụng đơn sơ, trong đó có đôi dép cao su đã theo anh suốt nhiều năm chiến đấu.

Trước khi bàn giao kỷ vật cho gia đình, chỉ huy đơn vị quyết định tặng lại đôi dép ấy cho ông Tài – người đồng đội thân thiết nhất của Khánh.

Cầm đôi dép trên tay, ông bật khóc.

Ông nhớ đến những ngày cùng nhau hành quân.

Nhớ những câu chuyện bên bếp lửa giữa rừng.

Nhớ người đồng đội đã không tiếc tính mạng để cứu mình.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương.

Ông lập gia đình, xây dựng cuộc sống mới.

Nhưng đôi dép cao su vẫn luôn được ông giữ gìn cẩn thận.

Mỗi năm vào ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, ông lại lấy đôi dép ra lau sạch.

Ông bảo con cháu:

"Nhờ có những người như chú Khánh mà chúng ta mới có cuộc sống bình yên hôm nay."

Giờ đây, đôi dép đã cũ.

Những quai dép đã sờn.

Nhưng đối với ông Tài, đó là kỷ vật vô giá.

Bởi nó không chỉ là một đôi dép.

Đó là biểu tượng của tình đồng đội, của lòng dũng cảm và sự hy sinh cao đẹp của những người lính trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn