Đôi dép cao su
Đôi dép cao su
Đôi dép cao su
Trong đơn vị, ai cũng biết đến đôi dép cao su của anh Ba. Đôi dép đã mòn, quai đã vá nhiều lần, nhưng anh vẫn giữ.
Có người hỏi sao không đổi đôi mới, anh chỉ cười:
“Quen rồi.”
Đôi dép ấy đã theo anh qua bao trận đánh, bao chặng đường hành quân.
Một lần, đơn vị phải hành quân gấp qua vùng đồi đá sắc nhọn. Nhiều người bị rách dép, đau chân.
Anh Ba lặng lẽ tháo dép của mình, đưa cho một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân.
“Cậu mang đi, tôi quen đi chân đất rồi.”
Người lính trẻ ngại ngần, nhưng anh Ba đã quay đi.
Sau chặng đường đó, chân anh Ba rớm máu.
Trong một trận đánh sau đó, anh Ba hy sinh.
Đồng đội gom lại kỷ vật của anh. Không có gì nhiều, chỉ có đôi dép cao su cũ – đôi dép anh đã không mang trong những ngày cuối cùng.
Người lính trẻ năm xưa giữ lại đôi dép ấy.
Với anh, đó không chỉ là một kỷ vật – mà là cả một tấm lòng.



